Quyển 2: Ở Kinh Đô - Chương 5: Bí mật trong cung
“Rất tốt, cuối cùng con cũng tức giận rồi.” Khóe môi của Tư Nam Bá khẽ nhếch lên, một nụ cười từ tốn hiện ra, ông nhẹ giọng nói: “Từ lâu ta đã nghe những tin tức từ Đạm Châu, ta cứ ngỡ con là người không bao giờ biết giận dữ. Nhưng con à, dù sao con cũng chỉ mới mười sáu tuổi, nếu cứ mãi giấu kín cảm xúc trong lòng, đó sẽ là một việc vô cùng đau khổ.”
“Vậy thì sao ạ ?” Phạm Nhàn dùng một ánh mắt khác lạ nhìn cha mình, trong lòng đã xác nhận được điều gì đó, “Có một việc con cần phải báo trước với cha.”
“Việc gì ?”
“Con...không phải là người dễ bị khống chế.” Lời của Phạm Nhàn nói ra thật thẳng thắn.
“Ta chưa bao giờ có ý định khống chế con....mặc dù con...là con trai của ta.” Bá Tước Tư Nam Phạm Kiến lạnh lùng nhìn vào đôi mắt của thiếu niên, dường như muốn tìm ra chút hoảng loạn từ ánh mắt bình tĩnh đó, “Nhưng cuộc hôn nhân với nhà Tể Tướng là chuyện nhất định phải làm, việc này không có gì để bàn bạc.”
Phạm Nhàn cúi đầu suy nghĩ một lát, sau đó ngẩng đầu lên nở một nụ cười nói: “Cha có thể thử xem sao.” Nhưng trong nụ cười ấy lại tràn đầy sự tự tin và kiên định.
Tư Nam Bá có chút tức giận, bàn tay đặt trên tay vịn ghế hơi siết lại, gân xanh thoáng hiện nhưng một lúc sau, ông đã kìm nén cơn giận, lạnh lùng cười nói: “Sao con không chịu hiểu chứ ? Tiểu thư nhà họ Lâm dịu dàng, thấu hiểu lễ nghĩa, đúng là một thê tử tốt...Hơn nữa, với địa vị hiện nay của nhà họ Phạm chúng ta, chẳng lẽ cần dựa vào hôn nhân của con cái để củng cố địa vị sao, chỉ là một Lâm Nhược Phủ, chẳng lẽ thực sự đáng để ta và con coi trọng đến thế ?”
Phạm Nhàn thoáng sững sờ, cảm thấy thái độ của cha mình không giống như đang giả bộ. Nhưng...nếu đến cả vị Tể Tướng quyền uy cũng không cần coi trọng, vậy tại sao cha lại khăng khăng muốn cậu cưới tiểu thư nhà họ Lâm ? Chẳng lẽ thật sự chỉ vì Lâm tiểu thư là một người xuất sắc ? Dù lý do này thế nào đi nữa thì Phạm Nhàn cũng không thể tin được.
“Tại sao nhất định phải cưới nàng ?” Phạm Nhàn nhíu mày hỏi.
Tư Nam Bá Phạm Kiến mỉm cười nhè nhẹ nói: “Bởi vì mẹ của tiểu thư nhà họ Lâm chính là Trưởng công chúa hiện tại, muội muội ruột của Hoàng Thượng. Tuy cả đời vị Trưởng công chúa ấy không lấy chồng nhưng lại âm thầm quản lý các hiệu buôn của hoàng gia, là người cung cấp nguồn tài chính dồi dào cho toàn bộ vương triều Khánh Quốc và hoàng cung.”
Phạm Nhàn vô cùng kinh ngạc, trong lòng tự hỏi hóa ra vợ chưa cưới của mình lại là con gái của Trưởng công chúa ! Vậy chẳng phải nói rằng giữa Tể Tướng và Trưởng công chúa có mối quan hệ không chính đáng...thậm chí là rất sâu đậm ? Không khó hiểu vì sao Tể Tướng lại có thể leo lên cao một cách thuận lợi đến thế trong những năm qua...Hóa ra con đường ông ta đi chính là dựa vào sự ưu ái của Trưởng công chúa.
E rằng cả thiên hạ chỉ có rất ít người biết đến bí mật này, nếu không phải vì cha mình đã lớn lên bên Hoàng Đế từ nhỏ thì chắc chắn ông cũng không thể phát hiện ra. Phạm Nhàn bỗng nhận ra rằng bí mật sâu xa như vậy, đáng lý cha không nên nói cho mình biết.
Tư Nam Bá cười mỉm: “Con cũng nên hiểu rằng những lời này tuyệt đối không được nói ra ngoài, ai nói người đó sẽ mất mạng. Ta nói cho con nghe bí mật hoàng gia này, chỉ vì muốn con chuẩn bị tinh thần, tránh việc sau này khi sống chung với tiểu thư nhà họ Lâm lại phạm phải sai sót không đáng có.”
Phạm Nhàn bất chợt nhớ đến câu chuyện mà Ngũ Trúc thúc từng nhắc đến trước đây, sắc mặt thoáng trở nên u ám, cậu khẽ thở dài: “Cái thương hội hoàng gia mà Trưởng công chúa quản lý....có phải vốn dĩ là sản nghiệp của nhà họ Diệp không ?”
“Đúng vậy.” Ánh mắt của Tư Nam Bá thoáng lộ ra chút thương cảm, ông nhìn thiếu niên trước mặt với vẻ tán thưởng, trong lòng có phần kinh ngạc trước sự nhạy bén của cậu, khi ngay lập tức đã nhìn thấu được bản chất vấn đề.
“Trưởng công chúa chỉ có duy nhất một cô con gái, từ lâu hoàng thượng đã quyết định để dòng dõi của Trưởng công chúa quản lý thương hội hoàng gia. Vì vậy ai cưới được tiểu thư nhà họ Lâm, trở thành con rể của Trưởng công chúa, người đó rất có khả năng sẽ là chủ nhân tương lai của thương hội này.”
Nói đến đây, Tư Nam Bá cảm thấy hơi mệt mỏi nhưng sâu thẳm trong lòng lại có chút hưng phấn, ông chống tay vào tay vịn ghế, đứng dậy nhìn thẳng vào Phạm Nhàn, từng chữ một nói rõ ràng: “Cái thương hội đó, vốn dĩ thuộc về mẹ con, vì vậy con chỉ đang lấy lại thứ vốn thuộc về mình !”
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm căn phòng.
“Cha quả là người sâu xa, tính toán chu toàn, con trai vô cùng kính phục.” Phạm Nhàn cúi người thi lễ với cha rồi hỏi: “Dẫu đối phương không phải công chúa nhưng vẫn mang thân phận hoàng tộc, cha nghĩ rằng chỉ với cách này thì chúng ta có thể lấy lại gia sản của mẹ sao ? Con thấy suy nghĩ như vậy có phần quá tự tin.”
“Tất nhiên ta đã chuẩn bị phương án dự phòng, đừng quên ta là Hộ Bộ Thị Lang, quản lý chuyện tài chính.” Phạm Kiến mỉm cười, ánh mắt càng thêm tán thưởng sự bình tĩnh và sắc sảo của thiếu niên trước mặt. “Hơn nữa, có một điều ta phải nói với con, mặc dù lão gian thần Lâm Nhược Phủ không có tiếng nói quyết định trong chuyện này nhưng lão vẫn có chút nghi ngờ về cuộc hôn nhân giữa hai nhà chúng ta. Vì vậy ta hy vọng thời gian tới, con có thể biểu hiện tốt hơn một chút ở Kinh Đô.”
“Tại sao ?” Phạm Nhàn không khỏi thắc mắc. Dù Lâm Nhược Phủ là Tể Tướng đứng đầu văn thần nhưng cậu rất rõ vị thế của nhà họ Phạm tại Kinh Đô nơi vốn được ví như một hồ sâu khó lường. Nếu Tể Tướng có cơ hội kết giao với một đồng minh mạnh như nhà họ Phạm, đáng lẽ phải vui mừng chứ, cớ sao lại phản đối ? Nếu xét đến thân phận thì vị tiểu thư kia cũng chẳng phải danh giá gì hơn cậu, cả hai đều có xuất thân không mấy vẻ vang.
“Mỗi người đều có vị trí đứng riêng và ở những phe phái khác nhau, họ phải cân nhắc những lợi ích khác biệt.” Phạm Kiến thản nhiên giải thích: “Nhà họ Phạm là một đại gia tộc ở Kinh Đô, còn Lâm Nhược Phủ là người đứng đầu giới văn thần. Hai nhà âm thầm kết thông gia, đây là chuyện lớn. Lâm Nhược Phủ do dự vì hai lý do, thứ nhất lão sợ Hoàng Thượng nghi ngờ lão có ý đồ riêng, thứ hai lão lo ngại những kẻ trẻ tuổi trong hệ thống văn thần dưới trướng lão sẽ vì chuyện này mà sinh lòng phản bội.”
Phạm Nhàn thở dài một tiếng, tự cười chế nhạo bản thân: “Uổng công suốt đường đi con nghĩ ngợi đủ điều, hóa ra chỉ là một bên nhà họ Phạm chúng ta mong muốn mà thôi.”
“Đúng vậy, cho nên con phải nghĩ cách khiến tiểu thư nhà họ Lâm chấp nhận con.” Phạm Kiến mỉm cười nhưng ánh mắt thoáng vẻ thắc mắc: “Cái câu nghĩ ngợi đủ điều...nghĩa là gì ?”
“Con lỡ lời.” Phạm Nhàn khẽ cười, không giải thích thêm mà chuyển chủ đề: “Cha, có một chuyện từ lâu con đã rất tò mò, không biết có thể hỏi được không ?”
“Cứ hỏi.”
“Thôi bỏ đi. Cũng đã muộn rồi, nhi tử xin phép đi nghỉ trước.” Không hiểu vì lý do gì mà Phạm Nhàn ngừng lại không nói nữa mà đổi lời: “Con không quen thuộc Kinh Đô, có thể cho Đằng Tử Kinh đi theo con được không?”
“Đằng Tử Kinh khá giỏi trong việc sắp xếp và xử lý dọc đường nhưng chỉ là một cao thủ tứ phẩm...” Phạm Kiến nhíu mày, “Ta sẽ sắp xếp cho con một hộ vệ mạnh hơn, nướ ở Kinh Đô rất sâu.”
Phạm Nhàn mỉm cười: “Không cần đâu, khó khăn lắm con mới quen với hắn, đổi người làm gì.”
Hai cha con trò chuyện thêm vài câu, Phạm Nhàn thấy trời đã khuya bèn khom người cáo lui. Bên ngoài đã có nha hoàn chờ sẵn, dẫn cậu đi qua những hành lang phức tạp đến phòng ngủ của mình.
Nhận xét
Đăng nhận xét