Quyển 2: Ở Kinh Đô - Chương 18: Duyên phận là nàng

Gió phương Nam thổi tới, cuốn cỏ bồng vào lòng ta.

Nụ hoa non trong lòng, vì quân tử mà nở rộ.

Cầm sắt khó hòa âm, năm tháng vội vã bước qua.

Người trao trái mộc qua, ta đáp ngọc quý tinh anh.

Nghe thấy câu nói đùa mới mẻ ấy, đôi mắt đầy lo lắng của nàng thoáng qua nét cười.

Phạm Nhàn mỉm cười nhìn nàng rồi khẽ nói: "Vẫn muốn trốn trong đó sao ?"

Cô nương hơi ngượng, khẽ lắc đầu.

Đúng lúc này bên ngoài vang lên tiếng gọi tìm người: "Tiểu thư, người lại chạy đi đâu rồi ?" Nghe thấy vậy thì vẻ mặt cô nương váy trắng bỗng chùng xuống, nàng biết rằng mình phải rời đi.

Phạm Nhàn cũng hiểu chắc chắn là có người đến tìm nàng, trong lòng cậu bỗng dâng lên một nỗi mất mát không tên khi nhìn thấy ánh mắt buồn bã của nàng,. Dường như cậu lo lắng rằng sau lần chia ly này, cậu sẽ không bao giờ gặp lại cô nương ấy nữa, bèn vội vàng hỏi: "Ngày mai nàng sẽ đến nữa chứ ?"

Cô nương khẽ lắc đầu, vẻ mặt mang chút u buồn.

"Nàng là người nhà của vị quý nhân trong chính điện sao ?" Phạm Nhàn dò hỏi.

Cô nương suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười nhưng không trả lời, nàng chui ra khỏi chiếc bàn thờ như một cơn gió lướt ra ngoài. Trước khi bước qua ngưỡng cửa ngôi miếu, nàng ngoảnh đầu nhìn Phạm Nhàn một lần rồi cúi nhìn chiếc đùi gà đang cầm trong tay, nàng lè lưỡi một cách đáng yêu như chợt nhớ ra điều gì, thầm nghĩ nếu để cữu cữu thấy mình thế này, chắc chắn sẽ bị mắng cho mà xem.

Đôi mắt nàng đảo tròn một vòng, sau đó quay lại đưa chiếc đùi gà cho Phạm Nhàn rồi cười tươi vẫy tay chào.

Và không bao giờ quay lại nữa.

Phạm Nhàn hơi ngây ngẩn, quỳ một chân trên tấm đệm cói, xác nhận rằng cô nương ban nãy không phải là tiên nữ do trời cao phái xuống, cậu cúi đầu nhìn chiếc đùi gà trong tay rồi bật cười khờ dại. Trong lòng cậu đã quyết định, dù phải đào ba thước đất thì cậu cũng phải tìm ra cô nương này ở Kinh Đô. Nếu đối phương chưa hứa hẹn với ai....Không đúng, kể cả nàng đã có hôn ước với tên vô lại nào đó, ông đây cũng phải giành lấy !

Khi cậu cầm chiếc đùi gà đầy dầu mỡ bước ra khỏi cổng Miếu Khánh thì từ xa đã nhìn thấy một đoàn xe đang hướng về phía đông. Cậu biết cô nương váy trắng kia nhất định đang ở trong đoàn xe ấy.

Ánh chiều tà chiếu rọi con đường, hai hàng cây xanh hai bên như bừng cháy rực rỡ.

Phạm Nhàn vô thức cắn một miếng đùi gà, chợt nhớ ra rằng chiếc đùi gà này từng chạm qua đôi môi mềm mại của cô gái ấy, trái tim cậu cũng bắt đầu bừng bừng ngọn lửa.

“Đùi gà ơi đùi gà, được nàng ấy cắn qua, ngươi đúng là chiếc đùi gà hạnh phúc nhất trần đời.”

Cậu mỉm cười, vui vẻ bước về phía trung tâm Kinh Đô, không tìm được đường về Phạm phủ cũng chẳng sao, bởi trong lòng cậu giờ đây chỉ có sự cảm kích với đứa trẻ nhỏ đã tặng mình xiên kẹo hồ lô. Nhưng có một người mà cậu thực sự nên cảm ơn, người đó mù và tay cầm cây gậy trúc đứng sau cậu ở phía xa đang dần khuất bóng trong màn đêm.

........

Tâm trạng của Cung Điển thì không thể nào tốt đẹp như Phạm Nhàn. Hôm nay, gã theo lão gia ra ngoài thư giãn nhưng lại không ngờ rằng giữa đường lại xảy ra bao nhiêu chuyện. Đầu tiên, một thiếu niên không rõ lai lịch thế nào lại có thể vượt qua sự canh phòng kín đáo của đám thị vệ, ngang nhiên xông vào Miếu Khánh, tiếp đó là một cô bé con lại lẻn vào điện phụ trước mặt bao nhiêu người, thật không hiểu đám ma ma kia rốt cuộc là làm gì.

Thế nhưng gã lại chẳng có nơi nào để trút giận, bởi sắc mặt lão gia vẫn âm trầm, dường như vô cùng tức giận, hiển nhiên trong bức mật thư kia phải có gì đó khiến ông không hài lòng.

“Cung Điển." Giọng nói lạnh lùng của vị quý nhân vang lên từ trong xe ngựa, ông không bao giờ thích ngồi kiệu, đây là thói quen đã hình thành từ hai mươi năm trước. “Nếu Trần Bình Bình còn không chịu quay về, ngươi hãy phái một đội người đi bắt ông ta về.”

“Vâng.” Cung Điển nhận lệnh nhưng trong lòng không khỏi âm thầm than khổ, nghĩ bụng ai có thể làm nổi nhiệm vụ này đây ?

Cung Điển khẽ thở phào, cảm giác nhẹ nhõm hơn một chút khi thấy trong xe ngựa trở lại yên lặng, nhưng khi quay lại nhìn đám thị vệ phía sau thì ai nấy đều cúi gằm mặt, vẻ thất thần khiến gã lại nổi giận. Lẽ ra dám thị vệ này phải âm thầm mai phục bên ngoài Miếu Khánh, ai ngờ tất cả lại bị người ta đánh ngất, đến mức ngay cả kẻ ra tay là ai cũng không thấy rõ !

Chính vì vậy, thiếu niên kia mới có thể dễ dàng đi qua tầng lớp phòng bị,  xông vào ngôi miếu tưởng như được bảo vệ nghiêm ngặt nhất.

Cung Điển cau mày, trong đầu tự hỏi ai lại có khả năng đến mức khiến tám thị vệ ngũ phẩm bất tỉnh mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào ? Đây đã gần đạt đến trình độ của tứ đại tông sư ! Nếu như....kẻ đó là một sát thủ ? Ý nghĩ ấy khiến gã không khỏi run sợ, cũng không dám suy diễn xa hơn. Nhưng gã biết rõ, khi trở về chắc chắn sẽ có một cuộc điều tra ngầm được tiến hành.

Ở chiếc xe cuối cùng trong đoàn, khác hẳn với những chiếc xe khác, cửa sổ xe được trang trí bằng các họa tiết hoa lá thanh nhã. Cô nương váy trắng vừa có cuộc gặp gỡ đầy lúng túng với Phạm Nhàn trong Miếu Khánh lúc này đang dựa nửa người trên ghế, khóe môi mang theo nụ cười mơ hồ, dường như vẫn còn đang hồi tưởng điều gì đó.

Nha hoàn ngồi bên cạnh thấy tiểu thư hiếm khi vui vẻ như vậy thì tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn, bèn tươi cười hỏi: “Tiểu thư, hôm nay gặp chuyện gì vui thế ạ ?”

Cô nương đó khẽ cười đáp: “Mỗi lần được ra ngoài cùng cữu cữu, ta đều rất vui. Ít nhất còn tốt hơn là cứ phải ở mãi trong cái căn phòng u ám ấy.”

Nha hoàn chu môi, lẩm bẩm: “Nhưng ngự y đã nói bệnh của tiểu thư không được để gió thổi vào người.”

Cô nương đó vừa nghe đến chữ “bệnh” thì sắc mặt lập tức trở nên u buồn, nhưng nghĩ đến thiếu niên tuấn tú mà mình vừa gặp thì tâm trạng lại tốt hơn một chút, nàng lặng lẽ nghĩ bản thân sinh ra đã bạc mệnh, chỉ e không còn bao nhiêu ngày nữa, rốt cuộc gặp được người ấy là nên vui mừng hay bi ai đây ?

Nàng lại nghĩ đến những lời đồn đại liên quan đến mình và nhớ đến công tử nhà họ Phạm. Mặc dù mẹ nàng phản đối và người cha lạ mặt kia cũng có vẻ không đồng ý nhưng....ai có thể chống lại sự quyết đoán của cữu cữu chứ ? Nghĩ đến đây, trong lòng nàng dâng lên một nỗi buồn, ngực chợt nhói lên, nàng vội lấy một chiếc khăn tay trắng che miệng.

Sau vài tiếng ho, trên chiếc khăn tay đã xuất hiện vài vệt máu tươi.

Nha hoàn nhìn thấy vậy thì hoảng hốt vội vã, giọng đầy lo lắng: “Lại nôn ra rồi, thế này thì phải làm sao đây.”

Cô nương đó nhẹ nhàng cười, nhớ lại những lời chàng thiếu niên đã nói, khẽ cười: “Có gì đâu ? Nôn thì nôn, dần dần sẽ quen thôi mà.”

Nha hoàn ngạc nhiên, há hốc miệng, không hiểu nàng nói gì, tưởng tiểu thư đã bị bệnh đến mức không còn tỉnh táo nữa.

.......

Đêm xuống, Phạm Nhàn mới chật vật trở về phủ Phạm, trong lòng cậu thầm quyết định rằng lần sau ra ngoài, nhất định phải cột Đằng Tử Kinh vào thắt lưng.

Lúc này, bữa tối đã được dọn sẵn, bốn người đang ngồi bên bàn chờ cậu. Phạm Nhàn cảm thấy hơi xấu hổ nhưng Tư Nam bá vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không biểu lộ cảm xúc gì, còn Liễu thị thì nở nụ cười hiền hòa, chẳng hề tỏ vẻ chua cay hay trách móc.

Cậu nhỏ giọng giải thích vài câu, Phạm Nhược Nhược nghe xong thì bật cười, trong lòng nghĩ anh trai đúng là ngốc quá, dù không tìm thấy xe ngựa của nhà mình thì cũng có thể thuê một chiếc xe bất kỳ. Nhưng Phạm Nhàn lại chẳng nghĩ tới chuyện đó, đành phải cười khổ chịu đựng những lời trêu chọc của nhóc con Phạm Tư Triệt.

Ăn cơm xong, cả gia đình bốn người bắt đầu đánh bài, không khí vui vẻ ấm cúng. Phạm Tư Triệt giống như một kế toán, ngồi bên cạnh cầm bàn tính, chăm chú giúp mọi người tính toán.

Trong ánh mắt của Liễu thị thoáng qua một tia buồn bã nhưng bà cố nén lại cơn giận đối với con trai ruột, chỉ mỉm cười trò chuyện cùng Phạm Nhàn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên