Quyển 2: Ở Kinh Đô - Chương 14: Trong và ngoài Viện Giám Sát
Phạm Nhàn kéo một thư sinh đi ngang qua, không hiểu sao cậu nhìn vào gương mặt u ám của người ấy lại cảm thấy có chút căng thẳng nhưng lại cũng cảm thấy thân thuộc, như thể tìm thấy được thứ gì đó giống với cảm giác của lão tiền bối Phí Giới, một sự thân quen đặc biệt. Cậu nở một nụ cười ngọt ngào, lên tiếng chào hỏi: "Xin chào."
Chủ nhân của khuôn mặt u ám ấy giống như những người khác trong tòa lầu Viện Giám sát, nhìn Phạm Nhàn bằng một ánh mắt kỳ lạ, sau một hồi lâu thì người đó mới lên tiếng: "Xin chào."
Hai từ này được nói ra có phần cứng nhắc.
Phạm Nhàn nuốt một ngụm nước bọt, mỉm cười hỏi: "Thực sự xin lỗi vì làm phiền, chỉ là... Tại sao mọi người lại nhìn ta như vậy ?"
Người kia bật cười, lộ ra hàm răng trắng bệch, hắn nhận thấy chàng trai trẻ có nụ cười ngại ngùng này khá thú vị bèn đáp lại: "Nếu như ở một nơi mà chưa bao giờ có người lạ vào, bỗng nhiên có một người lạ xuất hiện, ngươi nói xem, mọi người có thể không nhìn chằm chằm vào ngươi sao ?"
Phạm Nhàn chợt hiểu ra rồi lại cảm thấy không hiểu, tiếp tục hỏi: "Đây chẳng phải là Viện Giám Sát sao ? Sao một cơ quan của triều đình lại chưa bao giờ có người lạ đến làm việc ?"
Người kia chỉ tay ra ngoài cửa, tử tế giải thích: "Ngươi nhìn kìa."
Phạm Nhàn liếc mắt nhìn, phát hiện ngoài cửa Viện Giám Sát chẳng có mấy người, mà những người đi bộ trên phố cũng chỉ lướt qua từ xa, tránh né và đi sang phía bên kia đường.
Người kia nở nụ cười có phần đáng sợ, làn da nhăn nheo trên hai má đều chùng xuống: "Vốn dĩ người trong Kinh Đô luôn tránh xa bọn ta, còn về công vụ, Viện Giám Sát bọn ta không bao giờ làm công vụ, chỉ làm việc nội vụ. Hơn nữa Hoàng Thượng đã ra chỉ thị rõ ràng việc nội bộ không cho phép sáu bộ khác can thiệp, vì vậy bọn tôi với các nha môn khác trong triều không bao giờ có liên quan gì."
Phạm Nhàn cười khổ nói: "Thì ra là vậy, xem ra ta đúng là một kẻ xâm nhập lỗ mãng rồi."
Người kia tò mò hỏi: "Ngươi không biết Viện Giám Sát bọn ta là làm gì sao ?"
Phạm Nhàn đáp: "Cũng biết một chút." Dù sao cậu cũng là đệ tử của đại nhân Phí Giới ở Tam Xứ Viện Giám Sát, cũng có chút hiểu biết về chức trách của Viện Giám Sát.
"Vậy mà ngươi còn dám vào đây như vậy." Người kia nhún vai, "Người bình thường sẽ coi đây là địa ngục trần gian."
Phạm Nhàn bất đắc dĩ cười nói: "Có lẽ vì ta đã từng thấy Diêm Vương từ khi còn nhỏ ?"
Người kia cười lớn, vỗ vai cậu: "Tốt lắm, rất tốt."
Phạm Nhàn cảm thấy một chút nổi da gà trên vai phải dưới lớp áo, không hiểu sao lời nói của người này làm cậu có cảm giác giống như những kẻ mà Tôn Nhị Nương* hay đánh đập trên bàn gỗ trong quá khứ.
(*Tôn Nhị Nương: là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Thủy Hử, có tên hiệu là Mẫu Dạ Xoa, bà là một người phụ nữ sắc xảo, tinh thông võ thuật, chân tay khỏe mạnh và ăn mặc diêm dúa. Bà cùng chồng là Trương Thanh mở quán rượu ở Mộng Giới, gặp khách thương qua đường bất cẩn sẽ đánh thuốc mê, cướp tài sản, xả thịt để bán như thịt trâu, thịt bò và nhồi thịt vào bánh bao)
"Nguoiq có việc gì cần ta giúp sao ?" Người kia cười nói.
Phạm Nhàn ngay lập tức cảm thấy đối phương giống như một nhân viên lễ tân nhà hàng quốc tế trong kiếp trước. Cậu lắc đầu, xua đi cái suy nghĩ không phù hợp này rồi từ trong tay áo lấy ra một miếng bạc vụn, khéo léo nhét vào tay người kia và lịch sự hỏi: "Xin hỏi, Phí Giới có ở đây không ?"
Người kia ngẩn ra một lúc, mở miệng nhưng mãi không thốt lên lời, ngay sau đó Phạm Nhàn nhận ra vẻ mặt của người ấy không còn thờ ơ như lúc trước mà đã chuyển sang cung kính, kèm theo chút sợ hãi: "Ngài tìm Phí đại nhân ?"
Nói xong, người kia khẽ dùng một ngón tay vút qua miếng bạc vụn Phạm Nhàn đưa cho và trả lại vào tay áo cậu. Phạm Nhàn nhướn mày, nhận ra tuy động tác này đơn giản nhưng thực tế lại rất tinh tế, ít nhất phải có mười mấy năm rèn luyện mới đạt được độ chính xác như vậy. Lúc này cậu mới nhận ra người nhìn có vẻ bình thường này lại là một cao thủ ẩn giấu tài năng.
Phạm Nhàn gật đầu, thừa nhận mình tới tìm Phí Giới rồi chú ý thấy người kia đang kỳ cẩn thận lau tay phải, nơi vừa vỗ lên vai cậu.
"Đại nhân không có mặt." Người kia lịch sự trả lời, đồng thời lùi lại mấy bước, giữ khoảng cách với Phạm Nhàn, "Phí đại nhân đi giám sát các huyện phía ở biên giới rồi."
Phạm Nhàn vỗ trán, chợt nhớ ra từng nghe Đằng Tử Kinh nói rằng lần này Viện Trưởng của Viện Giám Sát về quê thăm gia đình ít nhất phải ba tháng, với tính cách lười biếng của Phí Giới thì chỉ cần cấp trên không có mặt, ông chắc chắn sẽ chuồn ngay.
Phạm Nhàn cáo biệt người kia xong thì chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, bỗng nhiên cậu mỉm cười hỏi: "Các hạ tên gì ?"
"Hạ quan là Vương Khởi Niên." Vị này chính là Vương Khởi Niên, một quan viên của Viện Giám Sát, khi ông thấy chàng trai trẻ với nụ cười ngại ngùng này dám một mình đến Viện Giám Sát và còn gọi thẳng tên Phí Giới thì trong lòng nghĩ cậu chắc chắn không tầm thường, vì thế tự giới thiệu là hạ quan.
Phạm Nhàn biết khi người kia nghe thấy mình tìm Phí Giới thì đã vô thức liên tưởng đến nguy hiểm như thuốc độc nên mới lau tay và lùi lại. Cậu mỉm cười nhìn Vương Khởi Niên: "Nếu Phí đại nhân trở lại, xin nhắn giúp ta một câu...bảolà học trò của ông ấy đã đến Kinh Đô."
Học trò của Phí Giới ? Lúc này Vương Khởi Niên gần như muốn cắt tay mình đi, thầm mắng bản thân tại sao lại có thói quen tò mò, hay chạm vào mọi thứ. Ông khẽ ho một tiếng rồi đáp lại.
.......
Ra khỏi cổng Viện Giám Sát, ánh nắng trên bầu trời chiếu qua những cây cao dọc hai bên đường, những bóng lá rải rác bao quanh Phạm Nhàn. cậu đi một đoạn về phía tây rồi ngồi xuống lan can bên bờ suối, hai tay chống xuống đất, mắt nhìn những dòng người qua lại trên phố, chợt không biết mình nên đi đâu.
Cậu không muốn trở về phủ Phạm, mặc dù ở đó có một cô em gái dịu dàng, dễ thương nhưng chỉ cần nghĩ đến Liễu thị, cha và cả nhóc mập vốn phải vui vẻ học hành nhưng giờ lại bị buộc phải cạnh tranh với mình, trong lòng cậu cảm thấy không thoải mái.
Những gì thuộc về cậu, cậu sẽ dũng cảm tranh giành, sẽ không bỏ cuộc.
Nhưng thực ra Phạm Nhàn cũng không thật sự rõ trong thế giới này, cái gì là hoàn toàn thuộc về mình. Dù sao cậu cũng đã có một kiếp sống khác nên giữa cậu và thế giới này vẫn luôn tồn tại một khoảng cách.
Cậu sẽ giấu cha chuyện đến Viện Giám Sát tìm Phí Giới, dù việc là học trò của Phí Giới thì chắn cha đã biết nhưng cậu lại cảm thấy dường như Phí Giới đáng tin cậy hơn. Có lẽ đó là vì khi mới đến thế giới này, cậu đã bắt đầu theo ông lão Phí lão đi khắp nơi thưởng thức thi thể nên cảm thấy có một sự gần gũi đặc biệt.
Việc Thầy Phí Giới lại không có mặt ở Kinh Đô đã khiến kế hoạch của Phạm Nhàn trước khi vào kinh gặp chút trục trặc. Vì vậy cậu đang nghĩ tiếp theo nên làm gì.
Khi đang suy nghĩ về những chuyện này, Phạm Nhàn đã từ lan can nhảy xuống, bắt đầu đi về theo quán tính. Khi lại đi qua cổng Viện Giám Sát, cậu chú ý thấy một điều là những người đi đường thực sự đều đi về phía bên phải của con phố, tránh xa cổng Viện Giám Sát, như thể họ sợ hãi khí lạnh và u ám đang tỏa ra từ trong tòa lầu ấy.
Cậu nheo mắt nhìn vào cửa tòa lầu, mây mỏng trên cao bất ngờ tan đi, ánh sáng trong lành chiếu xuống nhưng mắt cậu lại bị một ánh sáng vàng rực làm chói mắt.
Cậu dụi mắt, nhìn về phía ánh sáng vàng đó rồi phát hiện ngoài cửa Viện Giám Sát có một tấm bia đá lớn, như một con hổ đang nằm im trên mặt đất. Bia được làm bằng đá, trên đó có viết một số chữ.
Phạm Nhàn nhíu mày, cảm thấy những câu chữ này có vẻ quen thuộc, như thể đã từng nhìn thấy ở đâu đó nhưng dù cố gắng hết sức thì cậu cũng không thể nhớ ra được. Ánh mắt cậu dịch chuyển xuống dưới và nhìn thấy chữ ký ở cuối.
Một cái tên có vẻ xa lạ nhưng lại vô cùng quen thuộc, như thể đã từng gặp ở đâu đó, khiến trái tim cậu chợt đập mạnh.
Nhận xét
Đăng nhận xét