Quyển 2: Ở Kinh Đô - Chương 11: Thế Tử Tĩnh Vương

Mọi người trong lầu đã nhìn đến mức há hốc mồm, không nói nên lời. Đánh nhau thì ai chẳng từng thấy nhưng chuyện con cháu của một đại tộc đích thân ra tay thì thực sự hiếm gặp, mà nếu có ai may mắn được thấy cảnh hiếm hoi này chắc chắn họ chưa từng thấy màn hai đấu một hoành tráng và quang minh chính đại đến thế.

Ngay cả Đằng Tử Kinh cũng thấy hơi ngột ngạt, tuy rằng bản thân hắn không mạnh bằng cao thủ nhà họ Quách nhưng màn này của thiếu gia thật sự làm hắn mất hết mặt mũi.

Bất chợt trong đầu Đằng Tử Kinh lóe lên một suy nghĩ, hắn nhớ lại cảnh tượng có vẻ buồn cười lúc trước. Thiếu gia lại có thể nhìn thấu một tình thế phức tạp như vậy, hơn nữa...cú đấm tưởng như tùy tiện đó, kỳ thực lực đạo và góc độ lại chuẩn xác đến mức đáng sợ, hắn nhìn Phạm Nhàn với ánh mắt thêm phần kính nể và ngạc nhiên.

Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, nhóm người nhà họ Phạm chuẩn bị xuống lầu thì  cánh cửa một gian nhã tọa ở góc lầu bất thình lình bị đẩy ra. Một vài người bước ra, có vẻ vì nghe thấy tiếng tranh cãi bên ngoài nên ra xem náo nhiệt, trong đó một người toàn thân toát lên vẻ quyền quý, y phục lộng lẫy, vừa nhìn thấy Phạm Nhược Nhược là mắt y sáng lên, bước đến hành lễ rồi nói: “Hôm nay Nhược Nhược muội muội nhàn rỗi xuất phủ, thật là hiếm thấy.”

Người này tướng mạo anh tuấn, lông mày rậm, mắt sáng, sống mũi cao, môi mỏng, nhìn qua đúng chuẩn một mỹ nam tiêu biểu.

Phạm Nhược Nhược hơi giật mình, vội cúi người đáp lễ: “Thế tử cũng ở đây sao.” Sau đó nàng nhanh chóng giới thiệu Phạm Nhàn với đối phương, Phạm Nhàn không ngờ người trước mặt chính là thế tử của Tĩnh Quận Vương Gia, phủ đệ có quan hệ thân thiết với nhà cậu, hai bên hàn huyên đôi câu khách sáo.

Tĩnh Quận Vương vẫn luôn có mối quan hệ thân thiết với nhà họ Phạm nên đối với gia đình đối phương cũng khá hiểu rõ, Thế Tử nghe Phạm Nhược Nhược giới thiệu thì lập tức đoán ra thân phận của Phạm Nhàn, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc.

Y thấy Phạm Nhàn trong lời ăn tiếng nói không hề khúm núm, cũng chẳng tỏ ra kiêu ngạo mà ngược lại từ tận xương cốt toát lên một sự tự tin khó có thể diễn tả bằng lời, càng kỳ lạ hơn là nụ cười trên mặt cậu lại mang theo vẻ ấm áp dễ gần, khiến người đối diện cảm thấy vô cùng thoải mái.

Đúng lúc này Quách Bảo Khôn, vị biên soạn trong cung cũng bước đến hành lễ với Thế Tử, ngay sau đó là một vài người tò mò thêm mắm dặm muối kể lại vụ xung đột nho nhỏ giữa hai nhà Quách Phạm khi nãy, Thế Tử nghe xong thì cảm thấy cực kỳ thú vị, bèn quay sang Phạm Nhàn hỏi: “Dường như huynh đài có chút ý kiến đối với giới văn nhân ?”

“Người người đều có thể đọc sách, người người đều là kẻ đọc sách.” Phạm Nhàn khẽ cúi người, hành lễ rồi đáp lại một cách ung dung.

Trong suy nghĩ của cậu không tồn tại cái khái niệm phân chia giai tầng như thời đại này, cũng chẳng hề cho rằng đọc vài bài bát cổ văn là đủ để thoát khỏi phàm tục của tầng lớp công thương: “Ta cũng đọc sách, làm sao dám có ý kiến với người đọc sách được...Chỉ là...”

Cậu mỉm cười, nét mặt ôn hòa nhưng giọng điệu lại vô cùng thẳng thắn: “Ta có chút ý kiến với cái gọi là tài tử mà thôi.”

Một câu nói đơn giản nhưng vừa dứt lời đã cả gian lầu xôn xao, mọi người ai nấy đều tò mò không biết tên công tử quý tộc dùng nắm đấm này sẽ có lý lẽ gì thú vị, ngay cả Thế Tử cũng hào hứng cười hỏi: “Vì sao huynh đài lại khinh thường cái gọi là tài tử ?”

Dù Thế Tử Tĩnh Vương giữ phong thái lịch sự nhưng bởi Phạm Nhàn chưa chính thức nhận tổ quy tông, trong tình huống này đành phải xưng hô bằng huynh đài mà không nhắc đến họ tên, như một cách giữ lễ mà cũng giữ khoảng cách.

Phạm Nhàn hiểu rất rõ quy củ xã hội thời này nên không hề bực bội, cậu nở một nụ cười nhã nhặn, từ tốn giải thích: “Sở dĩ ta có chút ý kiến với cái gọi là tài tử, là vì ta thấy lối sống hiện nay thật đáng buồn cười, dường như đọc sách chẳng cần bao nhiêu, chỉ cần chịu khó ghé qua thanh lâu nhiều lần là trở thành tài tử. Mà tài tử kiểu này, e rằng hương vị phấn son thì nhiều, khí chất sách vở lại ít, với quốc gia thì chẳng thấy ích lợi gì, chỉ có những người phụ nữ kiếm được chút tiền lời.”

Tuy những lời này sắc bén nhưng không đến mức cay độc, ngược lại còn phảng phất chút hài hước như đang kể chuyện cười.

Thế Tử bật cười ha hả, mọi người trong tửu lâu cũng cười ồ theo, coi như chuyện đã khép lại. Dẫu sao trong mắt họ thì vị thiếu gia họ Phạm chẳng biết từ đâu xuất hiện này, dường như có quan hệ thân thiết với Thế Tử. Hơn nữa dù nhóm Quách Bảo Khôn đánh nhau hay đấu khẩu đều không phải đối thủ của cậu, đành phải ôm hận mà bỏ qua.

Thế Tử Tĩnh Vương mời Phạm Nhàn vào uống rượu nhưng Phạm Nhàn khéo léo từ chối, lấy cớ phải về phủ, chỉ hẹn trước một buổi gặp gỡ vào ngày khác và rồi nhóm người nhà họ Phạm xuống lầu, chuẩn bị rời đi.

Vừa ra khỏi tửu lâu, khi sắp lên xe ngựa thì một thư sinh tên Hạ Tông Vỹ lúc trước bất ngờ chạy theo xuống, ánh mắt sáng ngời nhìn Phạm Nhàn rồi nghiêm túc nói một câu cảm ơn chân thành.

“Cảm ơn chuyện gì ?” Phạm Nhàn mỉm cười hỏi lại.

Hạ Tông Vỹ cười nói: “Từ trước đến nay ta luôn tự xưng là khinh thường quyền quý và tự hào về điều đó, nhưng hôm nay lời của các hạ đã chỉ cho ta biết rằng ta chỉ đơn giản là thích cái cảm giác đó mà thôi, trong lòng vẫn không thể thoát khỏi những khuôn sáo cũ kỹ của xã hội.”

Phạm Nhàn hơi nhíu mày, cảm thấy vị thư sinh này thay đổi thái độ nhanh quá mức.

Dù cậu không mấy ưa thích người đọc sách có vẻ ngoài ngay thẳng này nhưng vì sự việc xảy ra thực chất là do đối phương đứng ra bảo vệ cái gọi là "Tác giả của Hồng Lâu Mộng" nên cũng nhẹ nhàng giải thích: “Mỗi người đều có một phần yếu đuối trong cơ thể, chỉ là đôi khi phải có một vài sự kiện khiến nó lộ ra ngoài. Đó chính là cái gọi là dưới lớp áo nho sinh có những điều không muốn nói ra, hôm nay ta chỉ nói bậy bạ, mong huynh đài đừng trách.”

“Dưới lớp áo nho sinh có những điều không muốn nói ra ?” Dường như Hạ Tông Vỹ hơi ngẩn người rồi đột nhiên như tỉnh ngộ, hắn cúi người hành lễ với Phạm Nhược Nhược bên cạnh rồi nhanh chóng quay người đi lên lầu, không nói thêm lời nào.

Phạm Nhàn nhìn thấy gương mặt của thư sinh Hạ Tông Vỹ có vẻ hơi đỏ, lúc này mới nhận ra chuyện gì đang xảy ra, cậu không khỏi nhếch môi cười, quay sang nhìn em gái bên cạnh, ai ngờ Phạm Nhược Nhược vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không chút gợn sóng, như thể người thư sinh mặt mày đỏ bừng vừa rồi chưa từng xuất hiện trước mặt họ.

Nhận ra rằng Hạ Tông Vỹ chỉ là người si tình đơn phương nên Phạm Nhàn cũng không cảm thấy quá thương xót, trong kế hoạch của cậu thì người mà em gái sẽ lấy làm chồng không cần phải là một quan lớn nhưng nhất định phải là người mà em gái mình thực sự thích.

.........

Sau khi Phạm Nhàn rời đi thì bàn của Quách Bảo Khôn, Hạ Tông Vỹ và những văn nhân kia mặt mũi xám xịt đành phải rời khỏi tửu lâu. Tầng ba của Thất Thạch Cư dần yên tĩnh trở lại nhưng các khách ở các bàn vẫn tiếp tục xôn xao bàn tán về thiếu gia nhà họ Phạm lúc nãy, ai nấy đều bảo rằng chưa từng nghe nói đến một nhân vật như vậy trong gia đình Tư Nam Bá, tất cả đều đoán là họ hàng xa của Phạm Nhược Nhược hay gì đó.

Đương nhiên Thế Tử Tĩnh Vương biết rõ thân phận của Phạm Nhàn nhưng cũng không tiện giải thích cho mấy người ngoài đó, đành rót một chén rượu, từ từ nhấp từng ngụm rồi thở dài: “Người ta thường bảo Thái Tử yêu thích văn chương, thường giao du với những người thanh lưu nhưng hôm nay nhìn lại, những người mà ngài ta giao du, không có lấy một người tài đức thực sự.”

Một viên thư ký đứng bên cạnh, suy nghĩ một chút rồi nói: “Người tên Hạ Tông Vỹ kia là học trò của Tăng Văn Tường, năm sau chắc chắn sẽ đỗ, không biết người này như thế nào ?"

Thế Tử Tĩnh Vương lắc đầu: “Tuy Hạ Tông Vỹ có chút tài năng nhưng tính cách thì....” Thật ra trước đó y đã nghe thấy cuộc đối thoại ngoài kia, bây giờ nhớ lại lời nhận xét về khí phách thì bật cười nói: “Đúng là khí phách thiếu sót quá.”

Trợ tá đứng bên cũng bật cười theo: “Vị Phạm đại nhân kia giấu giếm đứa con ngoài giá thú mười mấy năm, thật sự là thú vị.”

Thế Tử Tĩnh Vương vỗ vỗ cây quạt trong tay, chuẩn bị khen ngợi một câu nhưng đột nhiên nhớ lại lời châm chọc của Phạm Nhàn trước đó, vội vàng đặt quạt xuống bàn rồi cười nói: “Cái tên Quách Bảo Khôn kia nhờ vào quyền lực của cha, lại còn làm bạn với Thái Tử nên chẳng coi nhà họ Phạm ra gì. Loại người nông cạn mà lại sống được đến bây giờ, quả thật là không dễ dàng.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên