Quyển 2: Ở Kinh Đô - Chương 10: Khí phách là gì ?

Đằng Tử Kinh từ dưới lầu chạy lên thì nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, khẽ cau mày rồi ghé sát tai Phạm Nhàn nói vài câu. Lúc này Phạm Nhàn mới biết người kia là Quách Bảo Khôn, con trai độc nhất của Thượng Thư bộ Lễ Quách Du Chi, hiện đang là biên soạn trong cung, có chút tiếng tăm về tài năng.

Ánh mắt của chàng trai trẻ với gương mặt âm trầm nhìn Phạm Nhược Nhược ánh lên một tia khiến Phạm Nhàn cực kỳ chán ghét, hắn mở miệng nói: "Ta đang tự hỏi vị công tử nhà nào lại ngang ngược đến vậy, hóa ra là công tử nhà Tư Nam Bá."

Tư Nam Bá Phạm Kiến được Thánh Thượng ưu ái nhưng chức quan cũng chỉ là một thị lang, quan tứ phẩm mà thôi. Hơn nữa, đa phần con cháu nhà quan lại bình thường chẳng mấy ai biết được thực lực ẩn sâu của gia tộc họ Phạm.

Phạm Nhàn vốn không muốn làm lớn chuyện, bởi dù sao cũng là Phạm Tư Triết ra tay trước, hơn nữa nói đi cũng phải nói lại, hình như người lên tiếng đầu tiên lại là một "fan hâm mộ" của Hồng Lâu. Nhưng khi nghe thấy những lời khiêu khích mỉa mai như thế, hắn cũng không khỏi nhíu mày.

Quách Bảo Khôn nhờ cha giữ chức vị cao, lại có mối quan hệ thân thiết với Thái Tử nên từ lâu đã hình thành thói quen ngạo mạn, coi trời bằng vung, giờ nhìn thấy Phạm Nhược Nhược, cô gái được đồn đại là lạnh lùng như sương tuyết, trong lòng lại sinh ra chút tà ý, bèn cười lạnh nói: "Thật nực cười, chỉ là người nhà họ Phạm mà cũng dám dùng quyền thế áp người, thật làm ô uế thanh danh của giới văn nhân !"

Hắn vốn tự xưng mình là người văn nhân, chỉ một tiếng xoẹt đã mở chiếc quạt gấp trong tay, trông quả thật có vài phần phong thái tiêu sái, gọn gàng.

Những văn sĩ đứng bên cạnh đều cảm thấy bất an, cứ nghĩ đến việc đắc tội với Tư Nam Bá là trong lòng không biết phải xử lý thế nào. Nhưng khi nghe Quách Bảo Khôn buông lời như vậy, họ lập tức hùa theo, vội vàng gán lên người Phạm Nhàn cái danh ỷ thế hiếp người, hoàn toàn không tự nhận ra bản thân đã làm sai chỗ nào.

Chỉ có Hạ Tông Vĩ, kẻ khởi đầu mọi chuyện lại trở nên im lặng hẳn.

"Thanh danh ?" Phạm Nhàn nghe đối phương cố tình ép lời, không hề có ý định dừng lại, cậu nghe đến hai chữ này thì trong câu trả lời đã không kìm được sự mỉa mai. "Nếu người đọc sách không học thì không thể mở rộng tài năng, không chí thì không thành tài. Nhìn mấy vị tài tử tự xưng đây, giữa ban ngày ban mặt không ở học viện dùi mài kinh sách lại chạy đến Nhất Thạch Cư này uống rượu vui chơi, chí ở đâu ? Thanh nhã lại ở đâu ?"

Những người ngồi bên bàn ngoại trừ Quách Bảo Khôn đều là những văn nhân tiếng tăm lừng lẫy, vừa nghe lời này thì mặt ai nấy đều biến sắc.

Có một thư sinh lớn tiếng quát: "Chớ tưởng rằng nhà họ Phạm có quyền thế thì có thể ăn nói lỗ mãng như vậy !"

Phạm Nhàn khẽ nhíu mày, ban đầu cậu còn cảm thấy phe mình không có gì đáng để tự đắc nhưng nhìn thấy bộ mặt của đám người này, lòng không khỏi dâng lên một cảm giác ghê tởm, cậu lạnh nhạt nói: "Các vị bảo nhà họ Phạm ỷ thế hiếp người, tại hạ không dám tự biện. Nhưng ngược lại, các vị ngồi đây nâng ly đối ẩm cùng con trai Thượng Thư đương triều, quả là không sợ quyền thế, thanh cao tự kiêu, thực sự khâm phục, khâm phục."

Hiển nhiên ý tứ trong những lời nói nhẹ nhàng ấy không thể nhầm lẫn, toàn bộ mọi người trong lầu nhất thời im lặng, đám người ngồi cùng bàn với Quách Bảo Khôn giận tím mặt định phản bác đôi câu, còn Quách Bảo Khôn thì phe phẩy quạt trong tay, chuẩn bị lên tiếng giáo huấn kẻ trẻ tuổi trước mặt.

Nhưng tính cách của Phạm Nhàn lại có phần kỳ lạ, bề ngoài luôn tỏ ra ôn hòa nhưng một khi không vui, cậu rất thích làm đối phương cũng không vui, đã vậy cậu còn không thích để người khác có cơ hội đáp trả, luôn nhằm vào điểm yếu, nói một lời trúng đích.

Vì thế, Phạm Nhàn chẳng đợi con trai vị Thượng Thư mở miệng đã chỉ vào chiếc quạt trong tay Quách Bảo Khôn, mỉm cười nói: "Lần đầu đến Kinh Đô đã thấy các vị tài tử suốt ngày vui chơi, gầy guộc như bộ xương bọc da, vậy mà vẫn cầm quạt phe phẩy, phải chăng đây chính là cái gọi là khí phách ? Nếu thật sự là khí phách như vậy, tại hạ không dám học đâu."

Từ trước đến nay Quách Bảo Khôn, người vẫn ra vào hoàng thành, lại kết giao thân thiết với Thái Tử chưa từng phải chịu sự mỉa mai như vậy, hắn giận đến cực điểm, thu quạt lại rồi đập mạnh xuống bàn, toàn thân run rẩy vì tức, đến mức không thốt nên lời.

Từ sau khi triều đình Khánh Quốc lấy võ trị quốc, lại đặc biệt coi trọng văn hóa thì  những sĩ tử trẻ tuổi trải khắp kinh thành, ít nhất cũng có đến bảy tám phần là người đọc sách ở tửu lầu Nhất Thạch Cư này, còn đám người đọc sách này....ai mà chẳng mang theo cái “tật xấu” cầm quạt chứ ?

Không chỉ nhóm người của Hạ Tông Vĩ giận dữ khi nghe Phạm Nhàn nói bóng nói gió về cái gọi là “khí phách”mà ngay cả những người ở tầng ba cũng đồng loạt đứng dậy.

Thật ra từ trước đến giờ Phạm Nhàn vốn không ưa gì mấy kẻ tự xưng tài tử, lại thêm việc từng trải qua hai kiếp người, tính tình càng phóng khoáng, chẳng chịu bó buộc, vì thế lời nói vừa rồi chỉ là bộc phát cảm xúc nhất thời. Nhưng khi nhận ra bầu không khí trong tửu lầu trở nên căng thẳng, dường như cậu mới hiểu mình đã chọc giận không ít người, dẫu vậy Phạm Nhàn chẳng có gì phải sợ, cậu khẽ mỉm cười, cúi đầu chào xung quanh một cách đầy phong thái.

Không biết vì sao, cơn giận của đám sĩ tử đang sôi sục đã nguôi ngoai đi quá nửa khi nhìn nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời của thiếu niên này

Thế nhưng, Quách Bảo Khôn thì không dễ dàng bỏ qua như vậy, hắn nghiến răng nghiến lợi, ném mạnh chiếc quạt xuống bàn, phát ra tín hiệu chuẩn bị động thủ.

........

Vốn dĩ chuyện giới tri thức tranh cãi với nhau cũng chỉ là đấu võ mồm nhưng khi hai bên lại là con cháu của các gia tộc quyền thế thì bầu không khí trong lầu đột nhiên tràn ngập sự nguy hiểm.

Đằng Tử Kinh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào vị hộ vệ cao thủ của nhà họ Quách, sẵn sàng ra tay bảo vệ chủ nhân bất cứ lúc nào.

Hai tiếng bốp bốp vang lên, hai bóng người đột ngột lao vào nhau ! Quyền phong rít lên dữ dội khiến đám sĩ tử tay trói gà không chặt trong lầu hoảng hốt kêu thét lên.

Ở kinh thành, những cuộc tranh đấu giữa các gia tộc quyền quý từ lâu đã trở thành một trò chơi nhàm chán: kẻ hầu người hạ liều mạng đấu đá, còn chủ nhân thì đứng một bên xem náo nhiệt. Hiếm ai lại tự mình nhảy vào cuộc, tự đưa lửa đến gần thân như vậy.

Nhưng Phạm Nhàn thì khác hẳn những công tử quyền quý ấy, khi Đằng Tử Kinh và hộ vệ cao thủ của nhà họ Quách đang kịch liệt giao đấu thì cậu âm thầm tiến về phía trước, tìm thấy một khoảng trống chớp nhoáng trong cơn mưa chiêu thức dày đặc rồi tung ra một cú đấm thẳng vào đó.

 Một tiếng bốp vang giòn giã và cảnh tượng giao tranh khốc liệt mà mọi người chờ đợi bỗng chốc dừng lại tại đây.

Phạm Nhàn thu lại nắm đấm của mình, mặt mày rạng rỡ đứng nguyên tại chỗ, cứ như chưa hề động tay động chân.

Hộ vệ của nhà họ Quách đã ngồi xổm xuống đất, sống mũi bị cú đấm làm gãy, máu mũi tuôn ra xối xả, thậm chí nước mắt cũng chảy ròng ròng !

Phạm Nhàn rất hài lòng với hiệu quả của cú đấm này, lời thầy Phí dạy quả không sai, đánh vào chỗ đó thì nỗi đau đớn này đến cường giả cấp chín cũng không chịu nổi.

Quách Bảo Khôn tận mắt chứng kiến hộ vệ giỏi nhất của mình bị một cú đấm làm cho quỵ xuống như một con chó nhỏ thì không khỏi kinh hãi, chỉ tay vào Phạm Nhàn, giọng run rẩy: "Các người....các người dám ỷ đông hiếp yếu !"

Phạm Nhàn liếc hắn một cái, lắc đầu đầy khó hiểu, trong lòng nghĩ đánh nhau thì tất nhiên là phải cùng nhau xông lên, cậu đâu phải mấy tên hiệp khách giang hồ rỗi hơi. Phạm Nhàn nắm lấy tay Phạm Nhược Nhược phía sau rồi đường hoàng bước xuống lầu, hoàn toàn không hề để tâm đến việc hành động vừa rồi của mình đã phá vỡ những quy tắc ngầm mà thế giới này vẫn mặc nhiên thừa nhận.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên