Quyển 1: Ở Đạm Châu - Chương 39: Vọng Kinh

"Đúng vậy." Đằng Tử Kinh cung kính trả lời, ánh mắt lộ rõ sự dè chừng. Hắn không muốn rơi vào số phận thảm hại như vị quản gia thứ hai vài năm trước nên càng thêm tôn trọng vị nửa chủ nhân trước mặt.

Phạm Nhàn nhíu mày, trên khuôn mặt còn lộ ra sự điềm tĩnh trái ngược với tuổi tác, không có biểu hiện lo lắng hay hoảng hốt của một thiếu niên khi biết mình sắp thành thân, cậu chậm rãi lên tiếng: "Ta rất tò mò, đối phương là ai vậy ?"

Cậu mới mười sáu tuổi, đã sớm nhận ra trong những gia tộc quyền quý thì chuyện hôn sự luôn là điều được bàn bạc từ lâu, mà dù sao thì cha cậu trong suốt bao năm qua vẫn không quên cậu, đứa con ngoài giá thú thì có lẽ cũng sẽ có một ngày thế này. Tuy nhiên lần này mọi thứ lại diễn ra vội vàng đến mức khiến cậu không hiểu nổi, tại sao hôn sự lại gấp gáp đến vậy.

Đằng Tử Kinh dè dặt đáp: "Cái này....ta cũng không rõ lắm, chỉ nghe nói tiểu thư đó hiền thục, nết na, trong Kinh Đô ai cũng khen ngợi."

Giải thích đầy cẩn trọng của hắn lại khiến Phạm Nhàn thêm phần hoài nghi, thử nghĩ xem một đứa con ngoài giá thú như cậu thì dù cha mẹ có mối quan hệ ngầm khắp nơi thì chẳng có gia đình quyền quý nào lại muốn đem con gái gả cho một người như cậu đâu.

Thấy vẻ mặt của Phạm Nhàn, Đằng Tử Kinh đành phải lên tiếng tiếp: "Chỉ là... hình như vị tiểu thư đó sức khỏe không tốt, gần đây mắc bệnh nên cưới gấp....."

Phạm Nhàn chợt hiểu ra, hóa ra mình chính là vật xung hỉ, cậu nghĩ thông suốt rồi cười khổ, lắc đầu.

Đằng Tử Kinh đang chăm chú quan sát biểu cảm của Phạm Nhàn, phát hiện ra rằng thiếu gia không hề nổi giận cũng chẳng có vẻ mặt thương cảm, ngược lại còn có chút ngơ ngác. Hắn thầm nghĩ sắp cưới một thiếu phu nhân sắp chết mà thiếu gia không giận sao ?

Phạm Nhàn không có lý do gì để giận cả, kiếp trước cậu đã xem đủ những cảnh này rồi, mà giận cũng chẳng giúp giải quyết vấn đề gì. Trong lòng cậu lại cảm thấy có chút thương cảm cho cô gái đang quằn quại trên giường bệnh ở Kinh Đô, chỉ vì sức khỏe không tốt mà phải bị ép lấy một người đàn ông chẳng bao giờ gặp mặt.

Còn về phần mình ? Phạm Nhàn không có cảm giác khó chịu, lúc nào cậu cũng có chút tính cách một người đàn ông, luôn nghĩ rằng trong chuyện nam nữ thì đàn ông bao giờ cũng có lợi thế, phụ nữ phải chịu thiệt. Mà cậu thì lại nghĩ dù sao mình cũng phải lấy vợ sinh con, vậy thì nếu may mắn lấy được một người phụ nữ tốt thì chẳng phải là lời hay sao ? Cứ vào kinh rồi tính, chuyện chạy trốn hôn nhân thì không thể vội, phải xem đã.

Cứ để mọi thứ đến đâu hay đến đó đi.

Cô gái ấy có xinh đẹp không ? Có dễ thương không ? Có phải kiểu loli không ?

“Thiếu gia, tại sao...?” Đằng Tử Kinh cẩn thận hỏi.

“Tại sao không giận à ?” Phạm Nhàn mỉm cười nhìn hắn, nhẹ nhàng đáp: “Thứ nhất, ta vào kinh không có nghĩa là ta sẽ chấp nhận hôn sự này. Thứ hai, nếu ta chấp nhận thì có nghĩa là ta thích cô ấy. Thứ ba, dù cô ấy đang nằm trên giường bệnh thì ta cũng không cảm thấy điều này có gì nhục nhã. Thứ tư....có lẽ ngươi không biết, ta thực ra là một bác sĩ rất giỏi.”

Đằng Tử Kinh ngẩn người, bốn lý do này khiến hắn cảm thấy có chút bối rối, đặc biệt là lý do cuối cùng, thiếu gia lại giỏi y thuậ t? Nhưng hắn vẫn không tin rằng hôn nhân của thiếu gia sẽ vì lý do này mà biến từ bi kịch thành hài kịch, dù vị tiểu thư kia xuất thân từ một gia đình cực kỳ có thế lực, lại mang bệnh mà ngay cả thái y cũng không chữa được thì làm sao thiếu gia có thể chữa khỏi được.

Xe ngựa vẫn không ngừng, Đằng Tử Kinh lên chiếc xe đầu tiên sau khi xuống xe, trong khoang xe chỉ còn lại Phạm Nhàn. Cảm giác cô đơn của chuyến đi khiến cậu buồn tẻ, cậu vén rèm xe lên, để cho cơn gió thổi qua mặt, mắt nheo lại nhìn xung quanh, ngắm cảnh sắc núi non và con đường đá phía dưới xe. Cảnh vật qua nhanh, như thể mọi thứ đều đang tua ngược lại.

Giống như mười sáu năm trước, khi cậu mới đến thế giới này và những cảnh vật trong xe ngựa mà cậu nhìn thấy lúc đó.

.......

Vào một ngày cuối tháng Tư, cỏ mọc cao ở bên ngoài Kinh Đô đã được dọn sạch, chim hoàng yến bay nhảy cũng bị đám nam thanh nữ tú đi dạo làm cho hoảng sợ bay mất, chỉ còn hai hàng liễu xanh dọc theo bờ hào thành, nó uốn éo, vươn mình tựa như các nàng tiểu thư đang tự mãn ngắm nhìn những người qua lại từ khắp nơi.

Một đoàn xe ngựa gồm ba chiếc từ xa tiến lại, xếp hàng trên con đường quan, chờ đợi để vào thành.

Rèm xe được vén lên, lộ ra một khuôn mặt sáng sủa, đầy nụ cười, trắng trẻo và rạng rỡ dưới ánh nắng, người này nhìn vào tường thành Kinh Đô, ngắm nhìn những khuôn mặt thoải mái, vui vẻ xung quanh, hít một hơi thật sâu: “Hóa ra đây chính là mùi vị của Kinh Đô.”

Người này chính là Phạm Nhàn, sau hàng chục ngày hành trình vất vả, cuối cùng đoàn của họ đã tới Kinh Đô. Dọc đường cậu rất tò mò quan sát thiên hạ mà trong đó có cả sự quen thuộc lẫn lạ lẫm của Khánh Quốc. Cuối cùng cậu cũng thỏa mãn khát khao du lịch của mình và mối quan hệ với Đằng Tử Kinh cùng các vệ sĩ cũng trở nên thân thiết hơn.

Phạm Nhàn là một thiếu niên dễ mến, luôn mang trên mình nụ cười tươi rói, kiểu người này, cứ nhìn là dễ dàng tạo cảm tình.

Đằng Tử Kinh nắm tay cậu, giúp cậu bước xuống xe ngựa.

Đôi chân Phạm Nhàn chạm đất trên con đường quan, cậu khẽ xoay mắt cá chân, cố tình để đế giày vải của mình tiếp xúc lâu hơn với mặt đất, như thể muốn cảm nhận sự khác biệt của đất Kinh Đô.

Người vào thành khá đông và vì luật lệ nghiêm ngặt của Kinh Đô nên đoàn xe phải xếp hàng khá dài. Phạm Nhàn đứng chờ, cảm thấy hơi buồn tẻ bèn chỉ vào tường thành phía trước và bắt đầu nói chuyện với Đằng Tử Kinh, những câu chuyện chẳng đầu chẳng đuôi. Cậu đoán chắc là phủ Tư Nam Bá sẽ không cử người ra đón cậu đâu, dù sao thì thân phận của cậu cũng chẳng mấy minh bạch.

Đang trò chuyện thì bỗng dưng đám đông phía sau bắt đầu xôn xao, mọu người tự giác nhường đường, tạo ra một khoảng trống khá rộng. Một đội kỵ binh lặng lẽ tiến đến, di chuyển với tốc độ nhanh như gió, thẳng hướng đến cổng thành mà không hề dừng lại.

Trên một con ngựa đi đầu là một thiếu nữ mặc váy màu nhạt, trong không khí mùa xuân này, nàng còn đội một chiếc mũ làm từ da hươu trắng, trông thật là dễ thương.

Thiếu nữ này có đôi mày như núi xa, ánh mắt sáng trong, cực kỳ xinh đẹp. Tuy nhiên khi nàng ngồi trên lưng ngựa thì vẻ mặt lại hơi lo lắng, có vẻ như nàng đang vội vã về thành vì có chuyện gì đó gấp gáp.

Phạm Nhàn đứng bên đường, mỉm cười nhìn đội kỵ binh lướt qua, thán phục nói: “Kinh Đô quả thực là nơi nhiều mỹ nhân.” Rồi cậu lại không khỏi tự hỏi, không biết "vợ" tương lai của mình trông sẽ thế nào nhỉ.

Đằng Tử Kinh ở bên cạnh khẽ ho hai tiếng.

Phạm Nhàn nghĩ thầm bản thân chỉ khen một câu thôi mà, có gì mà phải căng thẳng thế nhỉ ? Cậu mỉm cười hỏi: “Xem ra khí hậu ở Kinh Đô không như ta tưởng, vị cô nương mặc váy, lại còn cưỡi ngựa kia mà chẳng có ai bình luận gì.”

Đằng Tử Kinh khổ sở cười giải thích: “Người vừa rồi là con gái duy nhất của Diệp Trọng nhân, thị vệ của Kinh Đô, ai dám nói gì nàng ấy chứ ?”

Phạm Nhàn gật gù một tiếng rồi đứng lên trên xe ngựa, nhìn về phía cổng thành. Quả nhiên đội kỵ binh đến cổng thành thì không phải xếp hàng mà chỉ cần trình lệnh bài là được phép vào thành ngay lập tức.

Khi đến lượt Phạm Nhàn vào thành, cậu cố ý quan sát nét mặt của lính canh ở cổng, chỉ thấy họ vẫn giữ vẻ mặt công việc như thường lệ, cậu nhìn lại chiếc xe ngựa của mình rồi mới hiểu ra sự tình.

Trên ba chiếc xe ngựa không có dấu hiệu nào của nhà họ Phạm, có vẻ như lần này mình vào Kinh Đô không có gì rầm rộ rồi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên