Quyển 1: Ở Đạm Châu - Chương 37: Đêm trước

Trong đại sảnh yên tĩnh, hai bà cháu không ai nói gì. Bên ngoài sân, những túi trà lài được mua từ Kinh Đô chất thành đống ở một góc, hương trà lài lan tỏa nhẹ nhàng, khiến mùi hương của những loài hoa trong vườn như bị lu mờ. Giữa những cây hoa là mấy con bướm vàng bay lượn vui vẻ, thi thoảng lại có tiếng chim non líu lo vang lên, nghe thật trong trẻo.

“Đi đi, phượng hoàng con* rồi cũng phải hót lần đầu, con đã lớn rồi, phải ra ngoài nhìn thế giới một chút.” Lão phu nhân cười nói tiếp: “Nhưng con một mình đi Kinh Đô, một đứa trẻ chắc chắn sẽ phải chịu không ít khổ sở, con có chịu nổi không ?”

(*: ví với tuổi trẻ tài cao)

Phạm Nhàn hiểu rõ bà nói gì, cậu mỉm cười ngọt ngào đáp lại: “Hai mấy năm nay di nương đối với con rất tốt, hay gửi quà cho con, người đừng lo.”

Lão phu nhân cười khẽ lắc đầu, bà biết đứa cháu trai ngoài mặt trông có vẻ chững chạc nhưng thực ra trong lòng nó chắc chắn không chỉ như thế, bà xoa đầu cậu, im lặng một lát rồi thở dài: “Nếu....sau này có chuyện gì, hãy nghĩ đến ta và cha con, nhẫn nhịn một chút.”

“Vâng.” Phạm Nhàn mỉm cười gật đầu.

“Trong ta thật sự không muốn để con đi Kinh Đô.” Lão phu nhân nói một cách nghiêm túc: “Nhưng mà....con vẫn phải đi, cho nên ta có vài điều muốn dặn dò con.”

“Nhàn nhi nghe lời người dặn dò.”

“Còn nhớ quản gia Chu năm ngoái không ?” Lão phu nhân nhìn cậu, cười nhẹ.

Phạm Nhàn trong lòng bỗng nhiên chấn động, không dám nhìn thẳng vào mắt bà, phải một lúc lâu sau mới khổ sở cười nói: “Dĩ nhiên là nhớ rồi.”

Sau câu trả lời đó, hai bà cháu như đã phá vỡ bức màn che giấu. Lão phu nhân nghiêm mặt nói: “Con là đứa thông minh, trầm tĩnh, thật ra không cần phải lo lắng gì cả. Nhưng lần trước chuyện ấy cũng đủ thấy tâm tính con vẫn còn quá trong sáng, quá hiền lành.”

Phạm Nhàn thở dài trong lòng: “Hiền lành thì có gì sai đâu ?”

Lão phu nhân như đoán được suy nghĩ trong đầu cậu, ánh mắt bà như hai mũi dao lạnh lẽo, bà lạnh nhạt nói: “Nếu con thật sự muốn đi Kinh Đô thì phải làm theo lời ta dặn.”

“Lời dặn gì ạ ?” Phạm Nhàn mơ hồ đoán ra được điều gì đó.

“Phải tàn nhẫn một chút.” Lão phu nhân có vẻ mệt mỏi, ngả người vào chiếc ghế dài, nhắm mắt dưỡng thần, “Thế gian này, tuy bề ngoài có vẻ yên bình nhưng nếu lòng con không đủ tàn nhẫn, cuối cùng chính con sẽ chịu thiệt.”

Phạm Nhàn im lặng. Thực ra cậu không phải là người luôn khoan dung, chỉ là cậu chưa có cơ hội để bộc lộ mặt tối của mình ở đất này mà thôi, cho nên khi nghe lời khuyên của bà, trong lòng cậu đã hiểu rõ, đây là lời vàng ngọc.

Lão phu nhân nửa nhắm mắt, nói tiếp: “Năm xưa, mẹ con thông minh biết bao nhưng lại quá nhân hậu, chính vì vậy mới rơi vào....” Đột nhiên bà mở mắt, nhìn thẳng vào Phạm Nhàn rồi nóitừng chữ từng chữ: “Nếu phải lựa chọn hãy là người khiến kẻ khác phải chết, chứ đừng để mình chết dưới tay người khác.”

Phạm Nhàn gật đầu thật mạnh, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Con đi chuẩn bị đi, cha con đang thúc giục, chắc là Kinh Đô có chuyện rồi.” Lão phu nhân mỉm cười, ánh mắt đầy dịu dàng nhìn đứa trẻ đã cùng bà trải qua mười lăm năm, “Ta không đi Kinh Đô, sẽ ở lại ở đây, nếu....ở Kinh Đô không vui, có người muốn ức hiếp con, cứ về đây, ta sẽ luôn ở đây.”

“Ừm.” Phạm Nhàn đáp lại, đứng dậy rồi đi thẳng về phòng ngủ, không nói thêm lời nào.

Vừa vào phòng, cậu lặng lẽ ngồi xuống giường, kéo chăn lau mặt, làm tóc rối tung lên rồi thì thầm một mình: “Mẹ kiếp, suýt nữa thì khóc rồi, bà nội đúng là giỏi làm người ta cảm động mà.”

.......

Vừa chập tối, ánh đèn trong phòng từ từ sáng lên, Phạm Nhàn mặt không biểu cảm cầm bút viết thư cho cô em gái ở Kinh Đô, thông báo về việc mình sẽ sớm đến, cậu viết xong thì mới nhớ ra có lẽ đường bưu điện không nhanh hơn xe ngựa của nhà Bá Tước là bao, có khi cô em gái vừa nhận thư thì cậu đã đến Kinh Đô rồi, có lẽ không cần thiết phải gửi làm gì.

Nhưng Phạm Nhàn là người rất tiết kiệm sức lực, đã viết rồi thì cứ để vậy rồi tiện tay cho vào phong bì. Cậu định bảo Tư Tư mai nhớ gửi thư đi nhưng vừa quay đầu lại thì thấy Tư Tư, đại nha hoàn của mình đang mải mê trầm tư, chống cằm, nhìn mình một cách ngẩn ngơ.

“Tư Tư, nghĩ gì vậy ?” Cậu vẫy vẫy phong bì trước mặt nàng.

Tư Tư giật mình tỉnh lại, vội vàng ngượng ngùng nói: “Không có gì ạ. Đây là thư gửi cho tiểu thư phải không ? Đưa ta đi.”

Phạm Nhàn rụt tay lại, tò mò nhìn nàng: “Có chuyện gì vậy ?”

Tư Tư suy nghĩ một chút, cuối cùng lấy hết can đảm hỏi: “Thiếu gia, ngài sắp đi Kinh Đô rồi, có phải rất vui không ?”

Phạm Nhàn ngồi thẳng người, mỉm cười nhìn nàng: “Sao đột nhiên lại hỏi vậy ?”

“Thiếu gia, nghe nói người ở Kinh Đô toàn là người xấu.” Tư Tư cắn nhẹ môi dưới, không biết có nên nói hay không, “Hơn nữa....dù sao ngài cũng không có thân phận, nếu vào phủ ở Kinh Đô, chắc cũng chẳng dễ sống trước mặt nhị phu nhân.”

Phạm Nhàn cười ha hả: “Thì ra là lo lắng cho ta sao, ta chỉ cần tránh xa bà ta là được, dù không làm được gì ở Kinh Đô thì cũng có thể mở một y quán tự nuôi sống mình là được, miễn là không phải ở lại phủ Bá Tước... Ta á, thực ra chỉ muốn đi Kinh Đô nhìn xem thôi.”

Tư Tư nói: “Thiếu gia đâu có phải sống cả đời vô tích sự, ngài đọc nhiều sách thế, năm sau thi khoa cử chắc chắn đỗ, sau này làm quan lớn, vinh quang tổ tông.”

Phạm Nhàn mỉm cười nhìn vẻ nghiêm túc khi nàng nói, cậu không trả lời. Thực ra cậu chẳng có ý định gì về chuyện vinh quang tổ tông, trong lòng đối với người cha ở Kinh Đô cũng chẳng có cảm tình gì, cảm giác đó hoàn toàn khác xa với với bà nội.

“Tại sao thiếu gia không muốn dẫn ta đi Kinh Đô ?” Rốt cuộc Tư Tư cũng thổ lộ nỗi lo lắng thật sự, ánh mắt đầy thương cảm nhìn Phạm Nhàn, “Mấy nha hoàn ở Kinh Đô chắc chắn đều nghe lời nhị phu nhân, nếu ngài không có ai tin cậy bên cạnh thì phải làm sao đây ?”

Phạm Nhàn thở dài một hơi, Tư Tư lớn hơn cậu hai tuổi, nếu ở nhà người khác chắc đã sớm được gả đi rồi, nhưng vì cậu đã sống hai kiếp, tâm hồn có phần trưởng thành hơn, ngược lại khiến Tư Tư cảm thấy mình rất đáng tin cậy.

Cậu nhìn Tư Tư, nghiêm túc nói: “Chính vì ta không biết Kinh Đô như thế nào, nên mới không thể mang ngươi đi cùng.”

Thực ra Tư Tư cũng hiểu điều này nhưng nghĩ đến việc sẽ phải xa cách Phạm Nhàn, không biết liệu có còn cơ hội gặp lại hay không thì trong lòng nàng cảm thấy chua xót, vội vàng quay mặt đi, bắt đầu thu dọn đồ trên bàn.

Phạm Nhàn nhìn bóng lưng bận rộn của nàng, lòng cũng cảm thấy nặng nề nhưng biết rằng mình không thể nói gì thêm.

Có lẽ Kinh Đô có những cảnh đẹp, những con người và câu chuyện thú vị nhưng chắc chắn cũng sẽ có những lưỡi dao, những mũi tên giấu kín. Cậu sẵn sàng đối mặt với những nguy hiểm nhỏ để trải nghiệm, bởi vì đã có một kiếp sống thứ hai thì chẳng có lý do gì để cậu cứ sống mãi trong một thành phố nhỏ như Đạm Châu, nhưng cậu không dám chắc sẽ bảo vệ được những người bên cạnh mình nên Tư Tư không thể đi cùng.

Tối hôm đó, cậu lén lút đến tiệm tạp hóa.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên