Quyển 1: Ở Đạm Châu - Chương 35: Mùa xuân năm Khánh Lịch thứ tư
Đây là lần đầu tiên người mù Ngũ Trúc mỉm cười, hay đúng hơn đây là lần đầu tiên Phạm Nhàn mười sáu tuổi nhìn thấy nụ cười trên gương mặt của Ngũ Trúc thúc này, mà khoảnh khắc ấy lại xảy ra ngay khi cậu nhắc đến chuyện của mẹ mình năm xưa.
Phần gương mặt lộ ra bên ngoài mảnh vải đen của Ngũ Trúc không hề mang dấu hiệu của tuổi già nhưng luôn lạnh như băng, ít khi biểu lộ cảm xúc, gần như những biểu hiện sợ hãi hay đau buồn hay tuyệt vọng chẳng bao giờ xuất hiện.
Lại càng không có chuyện cười.
Thế nên khi y nhớ lại những ký ức thuở xưa cùng tiểu thư lúc mới đến kinh đô của Khánh Quốc thì khóe môi bỗng khẽ cong lên, nhưng cái cười ấy lại ngại ngùng và vụng về đến mức không biết nên khóc hay nên cười tiếp. Thế mà, dù y vốn như một khối băng ngàn năm không tan trên vách núi thì cái sự mỉm cười lúng túng này chẳng khác nào bông tuyết liên tuyệt mỹ vừa bung nở từ lớp băng giá ấy.
Ấm áp đến lạ kỳ, đẹp đẽ đến nao lòng.
Khó khăn lắm mới thoát khỏi trạng thái ngẩn ngơ, Ngũ Trúc đã khôi phục dáng vẻ thường ngày, hờ hững đáp: “Người biết tiểu thư tên là Diệp Khinh Mi không nhiều, phần lớn chỉ gọi nàng là tiểu thư. Nhưng cái tên Diệp Khinh Mi ấy cho đến bây giờ....thì vẫn có tiếng ở kinh đô.”
“Thật hả ?” Phạm Nhàn trợn tròn mắt, cảm thấy lời của Ngũ Trúc hơi lạ, đã bảo người biết tên Diệp Khinh Mi không nhiều, thế tại sao cái tên ấy lại nổi tiếng được ? Đầu óc cậu nhanh chóng bẻ lái nhưng vì không biết về tấm bảng đá trước cửa Viện Giám Sát, nơi khắc những dòng chữ vàng rực rỡ cùng cái chữ ký đầy kiêu hãnh nên cậu đành tạm chấp nhận.
“Thế kể về cha ta đi.” Mắt Phạm Nhàn sáng lấp lánh, không biết đang tính toán gì đó trong đầu.
“Ta chỉ hứa kể chuyện của tiểu thư.”
“Hừm, thúc láu cá ghê, bạn học Ngũ Trúc.”
“Trước khi ngươi ra đời, ta từng mắc một căn bệnh rất nặng, quên mất nhiều chuyện rồi.”
Phạm Nhàn che miệng cười phá lên: “Thúc còn giở trò trốn tránh giỏi hơn cả ta đấy....thôi vậy, kể chuyện khác đi....mẹ ta trông như thế nào ?”
Ngũ Trúc ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: “Rất đẹp.”
Giọng điệu của y vẫn bình thản, không mang theo cảm xúc phức tạp nào nhưng Phạm Nhàn cảm giác ba chữ này được nói ra với sự chân thành đáng kinh ngạc. Cậu vừa mỉm cười vừa xoa xoa tay rồi thở dài: “Thì ra là một cô gái rất đẹp.”
Mặc dù khả năng kể chuyện của Ngũ Trúc phải nói là tệ hại đến khó tả nhưng chỉ từ những lời kể đơn giản và ít ỏi thôi mà Phạm Nhàn vẫn cảm nhận được rằng câu chuyện về người phụ nữ năm xưa ở kinh đô chắc chắn phải rực rỡ, sống động và đầy màu sắc đến nhường nào. Trong lòng cậu dâng lên một khao khát mãnh liệt, phải đi kinh đô, chắc chắn phải đến kinh đô.
Ngũ Trúc khẽ ra hiệu bằng tay, ý bảo Phạm Nhàn đứng dậy và đi theo mình.
Phạm Nhàn tò mò đứng lên, bước theo y đến góc cuối phòng, chỉ thấy Ngũ Trúc nhẹ nhàng nhấn vài cái lên bức tường đá rồi đột nhiên từ trong tường phát ra những âm thanh khe khẽ, nó từ từ tách ra, để lộ một căn mật thất bên trong !
Phạm Nhàn tròn mắt ngạc nhiên, vội bước theo Ngũ Trúc vào bên trong. Căn mật thất trống rỗng, chẳng có gì ngoài một lớp bụi mỏng phủ trên nền, một chiếc rương được đặt rất tùy ý ở góc tường.
Cái rương da đen ấy nổi bật hơn bất cứ thứ gì vì chả có gì trong căn mật thất ngoài nó, chiếc rương dài cỡ bằng cánh tay của một người trưởng thành, không quá to, hơi hẹp và mảnh mai.
“Không ai biết, trước khi tiểu thư và ta đến kinh đô, bọn ta từng ở lại Đạm Châu một thời gian, chiếc rương này là tiểu thư để lại, ta giữ đến bây giờ. Từ nay trở đi, nó là của ngươi.”
Phạm Nhàn nhìn chiếc rương, đầu óc quay cuồng hàng ngàn câu hỏi, nhưng cậu vẫn cố nhịn, không bật ra câu nào. Trong lòng cậu gào thét: “Rương này... không lẽ là kho báu? Hay di vật? Hay bí kíp võ công? Hay... ừm, đồ gia truyền?!” Nhưng ngoài mặt, cậu chỉ ngoan ngoãn mỉm cười, rất chi là đàng hoàng.
Phạm Nhàn khẽ động lòng, tiến lên phía trước, dùng tay phủi lớp bụi mỏng trên chiếc rương da đen. Khi nhìn kỹ chỗ khóa, cậu phát hiện ra một miếng nắp bằng kim loại trông giống đồng thau đang che kín miệng khóa.
Cậu tò mò muốn biết mẹ mình để lại thứ gì nhưng lục lọi mãi cũng chẳng ích gì, cái nắp ấy cứng ngắc, không xoay chuyển được và chiếc rương thì hoàn toàn không có cách nào mở ra.
“Không có chìa khóa.” Ngũ Trúc thấy cậu bận rộn đến mức đầu đầy mồ hôi, bình thản nhắc nhở.
Phạm Nhàn lập tức cụt hứng, bĩu môi: “Sao thúc không nói sớm, đưa cái rương không mở được này cho ta thì có tác dụng gì chứ.”
“Trước khi bế ngươi đến Đạm Châu, vì để một số người tin rằng ngươi đã chết nên chìa khóa được để lại ở đó.”
Phạm Nhàn nhướn mày thầm nghĩ mấy cái tình tiết như này quá cũ rồi, sau đó cậu rút từ bao dao bên chân ra một con dao găm dài rồi giơ lên, ngắm nghía chiếc rương, tính toán chỗ nào dễ ra tay nhất.
“Không cần thử, chiếc rương này chắc chắn hơn ngươi nghĩ nhiều.”
Có thể nhận ra Ngũ Trúc thúc rất không đồng tình với việc dùng bạo lực để mở rương nên Phạm Nhàn cười giả lả thu lại con dao găm, nhẹ nhàng vỗ lên cái rương, lắc đầu thở dài: “Biết đâu bên trong có mấy chục vạn lượng ngân phiếu, đúng là tiếc thật, tiếc thật.”
Nói rồi, cậu nhấc thử chiếc rương lên, phát hiện nó khá nặng, điều này lại càng khiến cậu thêm tò mò.
“Chìa khóa ở đâu ?”
“Kinh đô.”
Lại thêm một câu trả lời mơ hồ không thể nào hơn.
Ngũ Trúc quay lưng, chuẩn bị bước ra khỏi mật thất. Thấy y không chú ý đến mình, cái bản tính thử thời vận của Phạm Nhàn trỗi dậy, cậu đảo mắt hai vòng, ánh nhìn gian tà rồi bất ngờ hơi khụy khuỷu tay, dồn hết nội lực vào lòng bàn tay và vung mạnh một chưởng xuống đúng đỉnh rương.
“Ầm.” Âm thanh vang lên đầy nặng nề, vọng khắp căn mật thất, bụi bặm cuộn lên như cơn lốc nhỏ, che lấp cả ánh sáng từ ngọn đèn dầu.
Ngũ Trúc xoay người lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm Phạm Nhàn.
Phạm Nhàn lúc này ngẩn tò te nhìn bàn tay mình, còn cái rương da đen kia chẳng để lại tí xước xát nào ngoài chút bụi rơi rớt.
Có vẻ muốn mở được chiếc rương bí ẩn này, cậu chỉ còn cách đến kinh đô mà thôi.
Phạm Nhàn âm thầm bắt đầu lên kế hoạch xem khi nào thì có thể rời khỏi Đạm Châu, cậu nghĩ người cha ở kinh đô cũng không thể bắt cậu "dưỡng già" cả đời ở biển được.
Chỉ là cậu không hề hay biết đoàn người do Bá Tước Tư Nam phái đến đón cậu, giờ đây đã đang trên đường.
........
Mùa xuân năm Khánh Lịch thứ tư, Đằng Tử Kinh ngồi trong quán rượu duy nhất ở cảng Đạm Châu, tay không ngừng lau mồ hôi trên trán, mắt chăm chú nhìn vào một bức tường trong quán.
Trên bức tường đó là một tờ giấy lớn được đóng khung cẩn thận bằng những vật liệu tốt nhất, tờ giấy này chất lượng miễn chê, trên đó chi chít những dòng chữ nhỏ được đại thư pháp Phan Linh của Văn Thư Các chép tay, nét chữ tao nhã mà sống động, vừa ngay ngắn vừa đầy đặn.
Nếu một tác phẩm cỡ này của đại nhân Phan Linh đặt ở kinh đô thì ít nhất cũng phải bán được ba trăm lượng bạc, nhưng vì cảng Đạm Châu nằm ở vùng xa xôi cho nên việc người ta đóng khung nó lại, treo lên tường như thờ cúng một vị thần, cũng chẳng phải điều gì quá bất ngờ.
Chỉ có điều, nội dung trên tờ giấy này thì thực sự không hề hợp chút nào để làm đồ trang trí.
Vì trên đó toàn là những tin tức lộn xộn linh tinh, đúng vậy, đây chính là thứ mà người ta gọi là báo giấu. Cả cảng Đạm Châu chỉ có đúng hai tờ báo, một tờ thuộc về quan phủ, đương nhiên được cất trong nha môn, còn tờ báo treo trong quán rượu này thực ra là do ông chủ quán mua lại với giá cao từ tay một gia nhân trong phủ Bá Tước.
Người dân bình thường chẳng có cơ hội nhìn thấy thứ mới lạ này nên ai cũng cảm thấy nó thần kỳ, hơn nữa vì nó được viết tay bởi đại nhân Phan Linh nên ông chủ quán quyết định treo nó lên, coi như bảo vật trấn quán, thu hút khách hàng.
Nhưng ông nào biết rằng tờ báo này thực ra là đồ mà Phạm đại thiếu gia trong phủ Bá Tước ăn cắp mang đi bán, thậm chí cậu còn bán một lúc hơn hai chục tờ cho các thương nhân giàu có trong thành, kiếm được một khoản không hề nhỏ.
Và bây giờ, Đằng Tử Kinh đang chuẩn bị đi gặp vị Phạm đại thiếu gia nổi tiếng này
Nhận xét
Đăng nhận xét