Quyển 1: Ở Đạm Châu - Chương 24: Đậu phụ như ngọc
Phải mất một lúc lâu, Phạm Nhàn mới lấy lại được bình tĩnh, mồ hôi lạnh khiến chiếc áo dính sát vào cơ thể cậu.
Cậu cúi xuống rút con dao găm mảnh mai ra khỏi vai của tên thích khách, âm thanh lưỡi dao tách khỏi thịt và xương vang lên lạnh sống lưng khiến Phạm Nhàn hơi khựng lại trong chốc lát rồi cậu gỡ luôn chiếc nỏ độc nhỏ gọn ẩn trong tay áo của tên thích khách, một vũ khí hiểm ác mà cậu không thể không đề phòng.
Con dao găm của cậu được phủ một lớp sơn đen không phản quang nhưng cậu biết rất rõ lớp sơn này là do thầy Phí Giới đặc chế, nó không chỉ độc mà còn chứa một loại dược liệu có khả năng khuếch đại cảm giác đau đớn của con người khi bị thương. Cậu cẩn thận tra con dao trở lại vào vỏ làm từ da lạc đà cứng, ánh mắt lướt qua thi thể của tên thích khách trên giường và đôi chân trơ trọi của lão Hà dưới gầm giường rồi quay người rời đi.
Cánh cửa vừa mở ra, Ngũ Trúc đang đứng lặng lẽ ở góc cầu thang, giọng nói điềm tĩnh của cậu vang lên: “Nếu không có chiếc xe ngựa nào đi qua thì sao ?”
Phạm Nhàn cúi đầu, im lặng rất lâu, cuối cùng cậu vượt qua cảm giác kinh hoàng sau lần đầu giết người, ngẩng đầu lên, nở nụ cười thương hiệu: “Thì ta sẽ chơi trò chờ đợi với hắn, cho đến khi thúc đến cứu ta.”
Như thường lệ họ lại trèo xuống từ bức tường sau nhà, kỹ năng leo vách đá ngoài cảng Đạm Châu mà cậu đã rèn luyện bao lâu nay cuối cùng cũng được áp dụng. Hai chân Phạm Nhàn chạm đất rồi bước đi, cậu biết rằng Ngũ Trúc sẽ lại biến mất, nhưng nếu cậu gặp nguy hiểm, y sẽ xuất hiện.
Bước chân vào chợ, những tiếng ồn ào náo nhiệt xung quanh chẳng thể làm cậu xao động, cậu vẫn giữ im lặng, đôi tay thả lỏng bên người nhưng bàn tay phải vẫn hơi run rẩy.
Kéo đôi chân nặng nề bước tới đầu chợ, Phạm Nhàn dừng lại trước một sạp hàng, đây là một sạp bán đậu hũ, chủ sạp là một phụ nữ ngoài hai mươi, gương mặt dịu dàng, đeo tạp dề, đôi tay trắng trẻo mịn màng.
“Đông Nhi tỷ.” Phạm Nhàn mỉm cười chào, người phụ nữ này chính là đại nha hoàn Đông Nhi từng bị cậu đuổi khỏi phủ Bá tước, này bé cậu thường quấn lấy nàng để ngủ trong lòng, tình cảm giữa hai người rất thân thiết. Sau khi rời phủ, Đông Nhi mở một sạp bán đậu hũ ở chợ và Phạm Nhàn thường xuyên tới đây mua đậu hũ mang về nhà.
Đông Nhi vừa nhìn thấy cậu thì gương mặt ánh lên một nụ cười dịu dàng, nàng dẫn cậu vào bên trong sạp, “Thiếu gia, sao hôm nay lại đến đây ?”
Phạm Nhàn ngồi xuống một chiếc ghế đẩu nhỏ, trong khi Đông Nhi phải quay ra tiếp tục bán hàng cho khách, nàng nhìn cậu với vẻ áy náy nhưng Phạm Nhàn chỉ gật đầu, ý bảo nàng cứ làm việc trước đi. Cậu quay người lại thì phát hiện phía sau sạp có một chiếc nôi. Bên trong là một bé gái khoảng hai, ba tuổi, má đỏ hây hây, đôi bàn tay nhỏ xíu đang với tới chiếc chuông nhỏ treo trước nôi, nghịch ngợm lắc qua lắc lại.
Phạm Nhàn cười, cúi xuống bế cô bé lên mà trêu đùa. Đông Nhi quay lại thấy cảnh đó, vội vàng chạy tới, đón con gái từ tay cậu, miệng trách yêu: “Đừng để y phục bị bẩn, lát nữa về lại làm mấy nha hoàn phải giặt mệt.”
Phạm Nhàn bật cười, đáp lại: “Đông Nhi tỷ, hồi xưa khi ta còn bé tí như con gái tỷ bây giờ, chẳng phải ngày nào tỷ cũng bế ta y như thế sao ?”
Đông Nhi mỉm cười nói: “Đại thiếu gia của ta ơi, làm sao mà so với đám hạ nhân như bọn ta được.” Điều thú vị là Đông Nhi đã bị Phạm Nhàn đuổi khỏi phủ Bá tước chỉ vì trong bữa ăn đã lỡ nếm thử xem món canh có mặn nhạt không, vậy mà trong lời nói, nàng chẳng hề tỏ ra oán trách cậu thiếu gia nhỏ bé này chút nào.
Phạm Nhàn gãi đầu, không biết nên đáp lại thế nào. Đông Nhi nhìn cậu một lúc, có vẻ như cảm nhận được tâm trạng hôm nay của cậu không tốt, vì vậy nàng bế con gái lên, khẽ khàng đùa: “Gọi tiểu thiếu gia đi nào, tiểu...thiếu....gia.....”
“Gọi tiểu cữu cữ đi !” Phạm Nhàn kiên quyết.
......
......
Ngồi trong quầy đậu phụ rất lâu, Phạm Nhàn nhìn Đông Nhi bận rộn cắt đậu phụ, cân đậu phụ rồi dùng giấy gói lại. vừa làm vừa đùa với cô con gái nhỏ, bắt con bé gọi cậu là tiểu cữu cữ. Sau một hồi dài, cuối cùng cảm giác lạnh lẽo trong lòng Phạm Nhàn cũng tan biến, cậu đứng dậy nói lời tạm biệt với Đông Nhi.
Đông Nhi hơi ái ngại khẽ nói: “Ngài đến đây mà ta chẳng có gì ngon mời cả.”
Phạm Nhàn bật cười: “Đông Nhi tỷ, chẳng lẽ ta lại thiếu thứ để ăn sao ?”
“Cũng đúng.” Đông Nhi che miệng cười, nét thẹn thùng của một người phụ nữ đã lập gia hiện rõ, nàng bỗng nhớ ra điều gì, “Cảm ơn tiểu thiếu gia vì đã mua đồ cho con bé nhà ta”
Phạm Nhàn lắc đầu, cười nhẹ: “Chỉ cần tỷ không trách ta ngày trước đuổi tỷ ra khỏi phủ Bá Tước là được.”
Đông Nhi chỉ mỉm cười không đáp, nàng tin tưởng cậu bé trước mặt, dù chẳng hiểu vì sao hôm đó cậu lại nổi giận nhưng nàng biết Phạm Nhàn chắc chắn không phải người cố ý làm khó mình. Huống hồ sau khi rời phủ, cậu đã nhiều lần bí mật gửi tiền bạc giúp nàng, nhờ số bạc đó mà nàng đã gả đi và sống một cuộc đời êm ấm cùng chồng con. Mở quầy đậu phụ ở chợ một phần cũng vì biết như thế sẽ tiện để cậu thiếu gia nhỏ này đến thăm.
Phạm Nhàn vẫy tay chào tạm biệt rồi rời khỏi khu chợ, đi được một đoạn thì cậu quay đầu nhìn lại Đông Nhi vẫn đang đứng cúi người bên dòng nước rửa đậu phụ, con gái nhỏ nằm ngoan trên lưng nàng. Bóng dáng người phụ nữ dịu dàng ấy với thân hình uyển chuyển mà không hề kém phần đầy đặn khiến cậu nhớ lại dáng vẻ mười năm trước khi nàng ôm cậu trong lòng, dường như thời gian không để lại chút dấu vết nào trên chị.
Phạm Nhàn viện cớ đuổi Đông Nhi ra khỏi phủ Bá Tước, thực chất là vì muốn bảo vệ nàng. Đông Nhi là nha hoàn thân cận nhất của cậu, nếu cậu gặp chuyện gì nguy hiểm, nàng cũng khó mà an toàn.
Trong những năm tháng "tuổi thơ dữ dội" của mình, Phạm Nhàn thích nhất là được quấn quýt bên Đông Nhi, cậu nhóc rất khoái nằm ườn trên người nàng, thậm chí không ít lần mơ mộng rằng khi mình lớn lên, có thể thế này thế kia.... Nhưng cậu lại quên mất một điều quan trọng rằng khi cậu lớn lên từng ngày thì Đông Nhi cũng lớn lên từng ngày, năm nay cậu mới mười hai tuổi, còn nàng đã hai mươi mấy rồi.
Xem ra câu chuyện tình Bảo Ngọc và Tình Văn* chỉ đành gãy gánh giữa đường mà thôi.
(*: hai nhân vật trong Hồng Lâu Mộng, Tình Văn là người hầu của Bảo Ngọc và là nha hoàn có nhan sắc xinh đẹp nhất phủ, tính tình tinh ranh, đài các lại đanh đá, là người duy nhất dám đấu khẩu với Bảo Ngọc mỗi khi bị Bảo Ngọc mắng nhưng luôn ủng hộ Bảo Ngọc hết mình. Nàng bị đuổi khỏi phủ vì bị Vương phu nhân khi ngờ là lẳng lơ quyến rũ Bảo Ngọc, nàng uất ức vì oan uổng và qua đời vì bệnh lao ít lâu sau. Bảo Ngọc rất thương xót và đã làm một bài Văn tết nữ thần hoa phù dung.)
“Chàng sinh ta chưa sinh, ta sinh chàng đã già. Chàng trách ta sinh muộn, ta hận chàng sinh sớm. Chàng sinh ta chưa sinh, ta sinh chàng đã già. Ước chi cùng một thuở, ngày ngày sánh đôi ta."**
(**: câu thơ "Chàng sinh ta chưa sinh, ta sinh chàng đã già" được trích từ "Đồng Quan Diêu Từ Khí Đề Thi Nhị Thập Nhất Thủ" thời Đường, tác giả không rõ. Được ghi chép trong "Toàn Đường Thi Bổ Biên" tập hạ, do Trần Thượng Quân biên tập và hiệu đính. Ngoài ra, nó cũng được tìm thấy trong "Toàn Đường Thi Tục Thập", quyển 56, bài thơ ngũ ngôn của một tác giả vô danh, trang 1642, nhà xuất bản Trung Hoa Thư Cục, xuất bản tháng 10 năm 1992. Bản Phạm Nhàn đọc là bản được truyền thông đưa tin.)
Phạm Nhàn vừa ngâm nga điệu hát đầy thở than này vừa tự mình mơ tưởng Đông Nhi yêu cậu đến chết đi sống lại, vừa lững thững quay về phủ Bá tước. Trên đường đi cậu cố ép mình quên đi ánh mắt vô hồn của hai xác người là lão Hà và tên thích khách nằm sóng soài như hai con cá chết vẫn còn mở trừng mắt nhìn nhau.
......
Vì bữa trưa ăn phải món "miêu khẩu tử" trộn với tre, cộng thêm việc chiều nay xoay xở bẻ cổ một người nên Phạm Nhàn cảm thấy dạ dày mình chẳng còn tí khẩu vị nào, cậu chỉ ăn một chút cho bữa tối rồi vội vã bỏ lại bát đũa, lủi vào phòng ngủ.
Nhưng đến đêm bụng cậu lại bắt đầu lên tiếng, Phạm Nhàn cầm đèn dầu đi ra trù phòng, lặng lẽ bước đi mà không làm kinh động đến bất kỳ người hầu nào.
Vừa vào đến trù phòng, cậu nhanh chóng rửa một con cá, con dao phay trên tay như con chim bay lượn, chỉ trong tích tắc đã làm sạch vảy, cắt bụng cá, sau đó cậu dùng kỹ thuật cắt củ cải mỏng mà năm xưa được Ngũ Trúc truyền lại thái vài lát gừng mỏng. Con dao phay xuống thớt chẳng phát ra tiếng động nào và lấy chút giấm cho vào đĩa gừng vừa thái.
Lửa bùng lên, nước sôi để hấp cá béo ngậy.
Phạm Nhàn ngồi xổm cạnh lò bếp, nhìn làn hơi nước bốc lên bỗng nhiên nhớ đến một chuyện khá buồn cười: Thầy Phí Giới và Ngũ Trúc thúc vì lý do liên quan đến mẹ cậu mà dạy cho cậu cách giết người và cách tránh bị giết nhưng từ một khía cạnh nào đó, họ cũng vô tình dạy cho cậu làm một bác sĩ giỏi và một đầu bếp thành công nữa.
Nhận xét
Đăng nhận xét