Quyển 1: Ở Đạm Châu - Chương 17: Sự tiếp tục của máu và nước mắt
Đêm hôm đó, Phạm Nhàn cầm con dao phay nhìn những sợi củ cải trên thớt mà ngẩn người, kể từ đó sau những lần đào mộ, mổ bụng thì cậu bắt đầu bước vào một hành trình học hỏi vô cùng hữu ích nhưng cũng vô cùng bi thảm trong cuộc đời mình.
Có đôi lúc Phạm Nhàn cảm thấy cuộc sống thật là thú vị, chẳng hiểu sao lại có thêm hai thầy giáo tính tình kỳ quái, không mấy quan tâm đến tính cách trưởng thành quá sớm của cậu. Thế nhưng cách mà Phí Giới và Ngũ Trúc dạy cậu dùng độc và kỹ thuật giết người lại vô cùng lập dị và biến thái.
.....
.....
Giữa đêm khuya, trong căn phòng phía sau tiệm tạp hóa vang lên những tiếng thụp thụp cực kỳ nhẹ nhàng. Ngũ Trúc quay người, lạnh lùng nói: “Hôm nay cắt chậm quá.”
Phạm Nhàn lau mồ hôi trên trán, nhìn đống sợi củ cải chất thành đống nhỏ trước mặt, mỉm cười một chút rồi vận động cánh tay phải, cậu nhận ra rằng sau vài năm luyện tập, tốc độ cắt củ cải của mình gần như đã ngang với Ngũ Trúc và độ đồng đều về độ dày cũng đã gần đạt chuẩn. Tuy nhiên thỉnh thoảng cánh tay phải vẫn sưng lên rồi lại hết sưng, đau rồi lại lành, luyện mãi đến hôm nay, cắt củ cải vẫn phát ra tiếng kêu thụp thụp, Phạm Nhàn biết bản thân vẫn còn rất xa mới đạt được trình độ kiểm soát dao như Ngũ Trúc.
Mặc dù không hiểu việc cắt củ cải này có ích gì cho việc tu luyện võ công nhưng mỗi lần nghĩ đến việc Ngũ Trúc là một bậc cao thủ có thể chiến đấu với bốn đại tông sư thì Phạm Nhàn lại cảm thấy việc cắt củ cải thật có hồn, giống như đang chơi trống jazz vậy.
Dĩ nhiên những bài huấn luyện mà cậu nhận được từ Ngũ Trúc còn nhiều hơn thế, như là ngồi xổm luyện công, leo vách đá hay những thứ vô cùng tầm thường, chỉ có điều yêu cầu huấn luyện của Ngũ Trúc lại vô cùng kỳ quái, ngồi xổm đến nỗi không thể ngồi lên bồn cầu, cắt rau đến mức tay mỏi nhừ, chạy đến mức không thể ngủ dậy được.
Điều đau khổ nhất là cứ ba ngày một lần, Ngũ Trúc sẽ dẫn cậu ra một nơi hoang vắng ngoài cảng Đạm Châu để tỉ thí hoặc phải nói rõ hơn, đó là Ngũ Trúc, cao thủ mù tẩn Phạm Nhàn, cậu bé chưa trưởng thành một trận tơi bời.
.....
.....
Đây quả thật là một quãng thời gian thơ ấu đầy cảm động, nước mắt và máu hòa lẫn vào nhau nhưng Ngũ Trúc lại bảo lúc trước tiểu thư cũng huấn luyện thuộc hạ theo cách như vậy.
Phạm Nhàn cảm thấy đau đầu với cái nguyên tắc từ ba thành một, cái gọi là từ ba thành một là: từ khó khăn, từ nghiêm khắc và từ thực chiến để luyện tập với lượng vận động khổng lồ, đây là phương pháp hiệu quả nhất giúp các vận động viên Trung Quốc giành huy chương vàng ở kiếp trước của cậu.
Tuy nhiên Phạm Nhàn vẫn không có lời nào oán thán, cậu cứ thế làm tất cả với nụ cười ngượng ngùng trên mặt. Bề ngoài thì vì giữ lời hứa nhưng thực ra với trí tuệ vượt qua độ tuổi của mình, cậu hiểu rằng tất cả những điều này đều mang lại lợi ích rất lớn cho bản thân.
Trong cơ thể cậu, chân khí bá đạo vô danh ngày càng trở nên cuồng bạo hơn, mặc dù ngoài đan điền, còn có cả vùng lưng dưới và dãy tuyết sơn để chứa đựng nhưng cơ thể chưa phát triển hoàn thiện thì vẫn chưa đủ sức chịu đựng sự xâm lấn của chân khí trong kinh mạch, thỉnh thoảng lại xảy ra tình trạng khí lực tràn ra ngoài, và mỗi khi như vậy thì mọi đồ đạc xung quanh cậu đều bị phá hỏng.
Nếu cứ để tình trạng này tiếp tục tiếp diễn thì sẽ có một ngày, tốc độ tích tụ chân khí sẽ vượt qua tốc độ trưởng thành của kinh mạch và cuối cùng khiến cậu nổ tung chết ngay tại chỗ.
Nhưng không ngờ Ngũ Trúc lại thực sự không có cách nào để thu phục chân khí bạo tàn trong cơ thể cậu, Ngũ Trúc chỉ cho cậu luyện tập cơ thể liên tục, điều chỉnh toàn bộ chức năng của nó đến trạng thái tốt nhất rồi dùng phương pháp cắt sợi củ cải để rèn luyện tâm trí, không vội vàng, không nóng nảy. Qua vài năm, cậu đã có thể kiểm soát chân khí tốt hơn rất nhiều.
Về cái chết, không ai trong thế giới này hiểu rõ nó như Phạm Nhàn, cũng chẳng ai sợ chết, trân trọng sự sống như cậu. Cho nên khi biết rằng phương pháp huấn luyện của Ngũ Trúc có thể giúp cậu khắc phục những tác dụng phụ do chân khí bạo tàn mang lại, cậu đã im lặng tiếp tục kiên trì.
Sau này khi nghĩ lại, Phạm Nhàn mới hiểu thâm ý sâu xa đằng sau những hành động của Ngũ Trúc, nếu coi chân khí là một ngọn lửa và cậu là cái lò thì việc rèn luyện cơ thể chính là tạo ra một cái lò chắc chắn, còn việc rèn luyện tâm trí và tôi luyện tinh thần chính là mở một khe nhỏ trên lò, để có thể kiểm soát ngọn lửa hiệu quả.
Còn việc mỗi ngày bị Ngũ Trúc dùng tay nặng như chì đánh cậu, Phạm Nhàn đành phải tự giải thích rằng đây chính là nguyên tắc "từ ba thành một", thực chiến là điều quan trọng nhất, sắt thép không qua búa đe thì không thành được đồ tốt.
Chỉ là....thật sự rất đau.
........
Sáng sớm, Phạm Nhàn tỉnh dậy từ giường, dụi dụi mắt vẫn còn ngái ngủ, bò dậy rồi nhảy vào ổ chăn của nha hoàn, cậu ngửi mùi hương nhẹ nhàng còn sót lại trong không gian, bĩu môi, cảm thấy hài lòng đến tận xương tủy.
nha hoàn Tư Tư đang cầm lược chải tóc, thấy Phạm Nhàn thức dậy thì cười đi đến giường, mạnh tay kéo cậu ra ngoài, không kịp chải tóc, chỉ tùy tiện búi lại rồi đứng dậy chuẩn bị nước nóng cho việc rửa mặt buổi sáng.
Phạm Nhàn lò dò từ trong chăn ra rồi ngồi phịch xuống chiếc gối bông mà cậu làm cho Tư Tư, kéo quần xuống nhìn vào trong, miệng lẩm bẩm những câu đùa vui khi uống rượu mà cậu thích làm khi còn chưa mắc bệnh ở kiếp trước, kéo, búa, bao bằng tay phải : "Ai đồi bại ? Ta đồi bại ! Ai đồi bại ? Ngươi đồi bại !"
Cuối cùng cậu nhíu mày nhìn vào trong quần, tự nói với mình: "Là ta đồi bại, ngươi chưa đủ đồi bại đâu."
Đã sống ở thế giới này nhiều năm, Phạm Nhàn đã quá quen với cuộc sống xa hoa, chỉ cần giơ tay đã có mọi thứ, vì vậy cậu vừa ngáp dài vừa đợi nha hoàn quay lại. Nhưng không ngờ đợi mãi mà vẫn không thấy chiếc khăn nóng trên mặt mình.
Không hiểu có chuyện gì mà từ trong sân vọng ra tiếng cãi vã. Phạm Nhàn tự mặc đồ xong tò mò bước ra ngoài, chỉ trong nháy mắt, cậu đã nhìn thấy cảnh tượng khiến mình cực kỳ khó chịu.
Trong khu vườn, quản gia Chu mệt mỏi và tinh thần sa sút đang mắng mỏ nha hoàn Tư Tư với vẻ rất hung dữ, nguyên nhân hình như là vì Tư Tư vội vàng chạy ra ngoài để mang nước nóng nên tóc tai chưa kịp chải, quần áo cũng không chỉnh tề, một số nha hoàn khác đang đứng đầy sợ hãi, mặt mày lo lắng nhìn chằm chằm.
Quản gia Chu này là người được phái đến từ kinh đô cách đây hai năm, đương nhiên Phạm Nhàn biết rõ ông ta là người do người vợ lẽ kia gửi đến để giám sát cậu, tuy nhiên suốt hơn một năm qua, quản gia này tỏ ra khá hiền lành, cộng với việc Phạm Nhàn luôn âm thầm theo dõi ông ta nên không phát hiện ra gì đáng ngờ, vì vậy cậu cũng không để tâm lắm.
Nhưng hôm nay, quản gia lại dám mắng nha hoàn của cậu như vậy, khiến Phạm Nhàn cực kỳ không vui, cậu là người rất bảo vệ người của mình. Phạm Nhàn nheo mắt, đi tới gần và yêu cầu quản gia tha cho Tư Tư một lần, nhưng không hiểu sao hôm nay quản gia lại rất kiên quyết, nhất định muốn cho Tư Tư đi vào hậu viện nhận hình phạt.
Phạm Nhàn cau mày, ngẩng mặt lên, vẻ mặt thanh thoát nhưng lại có một chút ý cười nhếch mép nói: "Nha hoàn của ta, ta sẽ tự lo liệu." Câu nói này có vẻ nhẹ nhàng, thậm chí có phần nhún nhường.
Nhưng các nha hoàn xung quanh lại nghe ra một chút gì đó khác lạ, họ sợ hãi nhìn nhau, không hiểu rằng đây chính là vết nứt lớn giữa hai gia tộc, một là kinh đô, một là Đàm Châu, liệu mâu thuẫn giữa hai phe có thể tiếp tục bị dập tắt hay không.
Nhận xét
Đăng nhận xét