Quyển 1: Ở Đạm Châu - Chương 14: Tạm biệt Phí Giới

Mùa thu lại đến, khắp núi đồi tràn ngập hương hoa cúc.

Ban đầu đáng lẽ cuộc sống dạy học của Phí Giới ở Đạm Châu phải kết thúc vào mùa hè nhưng Phí Giới lại mê mẩn không khí nơi này, gió biển mát lành và đặc biệt là những món ăn ở biệt phủ của Bá tước Tư Nam, quan trọng nhất là ông rất thích cậu học trò nhỏ mà mình đang dạy dỗ, thế nên đã nấn ná thêm vài tháng.

Mấy tháng trôi qua, Phí Giới, người vốn nổi tiếng với khả năng biến người sống thành người chết một cách dễ dàng, đồng thời cũng rất rành việc giúp người già sống thọ hơn sờ lên cái bụng ngày càng tròn trĩnh của mình, trong lúc tiếc nuối thì nhận được thư từ kinh đô, đành phải xin từ chức với lão phu nhân của Bá tước Tư Nam.

Lão phu nhân biết rõ Phí Giới là người do kinh đô phái đến, bà chỉ khuyên nhủ đôi lời rồi không níu kéo thêm, chỉ chuẩn bị một phong bao dày cộm để tạ ơn trước khi tiễn ông đi.

Trên con đường chính phía tây cảng Đạm Châu, giữa thầy và trò đang diễn ra cuộc đối thoại đầy lưu luyến trước lúc chia xa.

“Ta đã dặn ngươi đừng tập loại chân khí lúc nào cũng có thể nổ tung rồi mà ngươi cứ không nghe lời thế ?”

“Thầy à, ít nhất cho đến hiện tại, ta chưa thấy có vấn đề gì lớn cả.”

“Nếu không có vấn đề thì tại sao tối qua ngươi vào bếp trộm rượu mà lại lỡ tay bóp nát cả cái vò rượu to thế hả? ”

“Chỉ là ngoài ý muốn thôi mà.” Phạm Nhàn khổ sở trả lời, mấy tháng gần đây luồng chân khí trong cơ thể cậu ngày càng trở nên dữ dội, thường xuyên gây ra mấy sự cố oái oăm. Điều này khiến cho Tiểu Phạm Nhàn không dám kể chuyện ma buổi tối cùng các nha hoàn tỷ tỷ, vì sợ lúc ôm nhau lỡ tay ngắt nhầm bông hoa, gây ra tội lỗi không thể tha thứ được.

“Ngươi học dùng độc thì đã nắm trong tay cách giết người lợi hại nhất trên đời rồi, hà tất phải học thêm mấy thứ kia làm gì.”

“Bởi vì dùng độc rất dễ làm hại nhầm người vô tội.”

Bỗng nhiên Phí Giới nhìn chằm chằm vào mắt cậu nhóc: “Ngươi chắc chắn mình chưa đầy sáu tuổi ?”

Phạm Nhàn vô cùng oan ức nhìn thầy: “Trưởng thành sớm đâu phải lỗi của ta.”

Phí Giới thở dài rồi xì một tiếng, cảm thấy đúng là kỳ tích khi bản thân sống sót qua từng ấy thời gian bên cạnh thằng nhóc quái vật này mà không hóa điên.

Đến lúc chia tay, Phí Giới vuốt vuốt mái tóc mềm mượt trên đầu cậu nhóc rồingoái đầu nhìn về Đạm Châu. Thành phố cảng ấy giờ đây đang phô bày vẻ đẹp của mình giữa nền trời xanh thẳm và đại dương trong vắt.

“Nếu sau này ngươi thật sự đến kinh đô....làm thầy thuốc, nhớ đến tìm ta.”

“Dạ.” Phạm Nhàn cúi người đầy lễ phép, cậu thật sự rất biết ơn người thầy già này. Lúc nào người mù Ngũ Trúc kia cũng lạnh lùng như cục đá, ít nhất những năm qua linh hồn trưởng thành trong cơ thể cậu đã tìm được một người để tâm sự, dù người đó là thầy của cậu và có lai lịch không tầm thường. Hơn nữa qua một năm ở chung, cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự quan tâm ngày một nhiều của thầy dành cho mình.

“Đừng có luyện cái chân khí đó nữa...”

“Thầy, thầy nói nhiều quá rồi đó.”

“Có lẽ là vì ta già thật rồi ?” Phí Giới vừa vò đầu Phạm Nhàn vừa xoa xoa mái tóc hoa râm lộn xộn của chính mình.

“Nhưng mà cái chân khí đó đúng là chẳng hữu ích gì mấy, uy lực thì quá lớn mà lại không thể kiểm soát được.” Phí Giới vẫn chưa từ bỏ ý định, “Ở Thành Đông Di có một gã quái vật dùng kiếm đang nợ ta một món ân tình, nếu ngươi muốn thì ta có thể giới thiệu ngươi làm đệ tử của hắn.”

Phạm Nhàn nghe vậy thì hít một hơi thật sâu: “Thầy đang nói đến Kiếm Thánh của Thành Đông Di ?”

“Đúng đúng.” Phí Giới dụ dỗ: “Một trong Tứ Đại Tông Sư đấy, kiểu gì cũng mạnh hơn mấy thứ mà ngươi đang tập.”

Phạm Nhàn lại có hứng thú với chuyện khác: “Thầy, làm sao mà thầy quen được hắn vậy ?”

“À, hồi hắn tám tuổi, cha hắn từng mời ta đến chữa bệnh cho hắn....Chậc chậc, rõ ràng lúc nhỏ cái gã quái vật đó là một thằng ngốc chính hiệu, suốt ngày chỉ biết ôm cành cây đứng thẫn thờ. Ta chỉ chữa qua loa thôi, ai ngờ mấy năm sau nghe đồn hắn học được Tứ Cố Kiếm Pháp, trở thành tông sư.”

Phạm Nhàn trừng mắt nhìn ông: “Chữa qua loa ? Đừng nói là thầy lừa tiền thuốc men, chỉ riêng chuyện suýt chút nữa chữa chết một người sau này thành cao thủ tuyệt thế đã đủ đáng bị khinh rồi.”

Phí Giới giả vờ tức giận bước thẳng về phía cỗ xe ngựa ở xa, vừa đi vừa nói: “Ta đã dạy ngươi những kiến thức nhập môn về độc dược và cách sử dụng nó, nhưng có một điều quan trọng nhất ta vẫn chưa nói.”

Phạm Nhàn vội chạy theo sau, hai cái chân ngắn cũn cỡn xoay như bánh xe gió, vừa chạy vừa hỏi: “Là gì vậy thầy ?”

“Giải độc không khó, chế độc cũng không khó... Khó nhất chính là cách hạ độc.”

Phí Giới không ngoảnh đầu lại, cứ thế bước đi.

Phạm Nhàn dừng chân, đứng đó nghiền ngẫm câu nói của ông. Sau một năm học với Phí Giới, cậu biết rõ trên đời này muốn tạo ra một loại độc không màu, không vị, không dấu vết là chuyện khó vô cùng.

Vì thế mấu chốt nằm ở chữ “hạ” trong “hạ độc”.

Cậu bỗng bật cười ngượng ngùng, nghĩ bụng bản thân đâu có định làm sát thủ, cũng chẳng muốn vào cung đầu độc hoàng đế, tự dưng lo nghĩ mấy chuyện này làm gì ? Chỉ cần di nương ở phủ Bá Tước Tư Nam không tìm cách hạ độc cậu là ổn rồi, ít nhất cậu cũng tự tin về chuyện này sau khi theo học một năm với Phí Giới.

Nhìn xe ngựa dần đi xa, bụi tung lên rồi từ từ rơi xuống ven đường, Phạm Nhàn cúi người hành lễ về phía xe. Cậu biết rõ hẳn là cái ông già lập dị này đến Đạm Châu trong tâm trạng miễn cưỡng lắm, nhưng sau một năm cùng ông đào xác chết, mổ chân ếch, cậu nhận ra mình đã bị lây chút tính cách tối tăm của ông và dần cảm thấy hai thầy trò như những người bạn tri kỷ vượt qua khoảng cách thế hệ.

Nhìn bóng xe khuất xa, Phạm Nhàn không khỏi có chút buồn bã trong lòng:
“Thầy Phí Giới đúng là một người rất tốt, chỉ là.....ngoại hình hơi thảm chút thôi.”

........

Từ đó về sau, một thời gian dài Phạm Nhàn vẫn không tài nào thích nghi được. Những cậu ấm quý tộc bình thường bằng tuổi cậu chắc sẽ rủ rê bạn bè học hành, chơi bời, dù ở cảng Đạm Châu chỉ có mình cậu là “quý tộc nhí” và không thiếu bạn bè đồng trang lứa để bầu bạn, nhưng Phạm Nhàn hiểu rằng kể từ khi cậu kết thúc những buổi kể chuyện thì việc hòa mình cùng đám "đồng nghiệp ấy" là điều không thể.

Bởi tâm lý của cậu đã vượt xa tuổi tác, cậu cảm thấy mình như người lớn trông trẻ khi ở cùng đám nhóc đó. Không phải ai cũng thích làm vua trẻ con để thỏa mãn cái quyền lực nhỏ bé của mình. Ngay cả ở thế giới cũ thì mấy ông đàn ông trưởng thành chẳng ai muốn đi làm giáo viên mầm non, đây cũng là lý do tương tự.

Thầy Phí Giới rời khỏi cảng Đạm Châu, người duy nhất có thể trò chuyện cùng cậu đã đi mất, cuộc sống của Phạm Nhàn bỗng trở nên tẻ nhạt. Đứng trước cổng của biệt phủ Bá tước nhìn dòng người qua lại trên con đường lớn, cậu cảm thấy cô đơn, không biết làm sao khi phải tiếp tục sống cuộc đời này trong thân xác đứa trẻ con.

Cậu nhớ lại lúc mình vừa tỉnh dậy ở thế giới này, đã từng mơ mộng bao điều đẹp đẽ rồi bất giác cười tự giễu. Ở kiếp trước, phần lớn thời gian cậu nằm bẹp trên giường bệnh nên khi xuyên không qua đây, cậu cứ nghĩ mình có thể lợi dụng chút kiến thức cao siêu để sống tốt hơn người khác, ví dụ như làm vài cục xà phòng, chế tạo vài chiếc cốc thủy tinh xấu tệ hay nghĩ ra vài ý tưởng đơn giản nhưng có thể giúp bản thân hưởng lợi nhiều hơn...

Nhưng đời không như mơ, khi Phạm Nhàn phát hiện ra thế giới này đã có xà phòng từ lâu, thủy tinh chẳng hiếm hoi gì, chiếc xe ngựa mà Phí Giới ngồi để rời cảng Đạm Châu là xe ngựa bốn bánh, thậm chí đám hộ vệ đi theo còn cưỡi ngựa có cả yên lẫn bàn đạp, cậu chợt cảm thấy thất bại ê chề, sự kỳ vọng ban đầu bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại tiếng thở dài ngao ngán.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên