Chương 52: Công việc ~
"Nàng thấy khá hơn chưa ?"
Võ Trinh khẽ gật đầu, "Đỡ rồi."
Dù vậy Mai Trục Vũ vẫn chưa yên tâm, y đưa tay giữ lấy cổ tay nàng, cẩn thận kiểm tra rồi mới buông ra, sau đó y nhẹ nhàng kéo cánh tay của Võ Trinh trở lại trong chăn gấm, "Nàng vẫn cần phải tĩnh dưỡng thêm một thời gian nữa."
Y nói xong thì ngồi dậy mặc y phục, đang định rời đi thì góc áo bị Võ Trinh nắm lấy, "Này, dậy sớm thế làm gì ?" Võ Trinh cất tiếng hỏi.
Mai Trục Vũ đáp: "Nàng cứ yên tâm ở nhà dưỡng bệnh, hôm nay ta phải về Bộ Hình trực ban rồi."
Võ Trinh nghe vậy thì lộ ra vẻ mặt ngộ ra, nàng nhớ ra rằng quả thật phu quân mình đã nghỉ mấy ngày bèn dịu giọng an ủi: "Không sao đâu, ta sẽ giúp chàng xin phép, vài ngày không đến cũng chẳng phải chuyện lớn."
Mai Trục Vũ lại lắc đầu, nhẹ giọng đáp: "Không cần đâu."
Câu "Không cần đâu" này mang ý gì, mãi đến khi Võ Trinh đi theo y ra ngoài ăn sáng mới hiểu được. Trong sảnh có một người có dung mạo giống hệt Mai Trục Vũ đang ngồi đó, thoạt nhìn trông như hai anh em song sinh. Võ Trinh thoáng khựng lại, chăm chú nhìn kỹ hơn thì phát hiện ra vài điểm khác biệt, nàng nhướng mày, vẻ mặt đầy ngạc nhiên hỏi: "Đây chẳng phải đạo trưởng Sương Giáng sao ?"
Người đàn ông có gương mặt giống hệt Mai Trục Vũ kia thấy hai người tay trong tay đi vào, vẻ mặt hiện lên chút phức tạp. Y cất tiếng gọi: "Tiểu sư thúc."
Đến lượt Võ Trinh thì không biết nên gọi thế nào cho hợp, cuối cùng y đành nhắm mắt lại, vẫn chọn cách xưng hô như mọi khi, "Miêu Công."
Võ Trinh bật cười ha hả, ngồi xuống bên bàn, "Đều là người một nhà cả, gọi gì mà Miêu Công chứ, khách sáo quá, cứ gọi Trinh tỷ là được."
Đạo trưởng Sương Giáng:...Nghĩ lại ngày xưa, lúc hai người không đánh không quen, y từng bị vị Miêu Công này đè xuống đất mà hành hạ không thương tiếc. Tuy sau đó giữa họ cũng coi như có chút giao tình nhưng giọng điệu tự nhiên, thân thiết thế này quả thật là lần đầu tiên.
Trong lòng đạo trưởng Sương Giáng đầy cảm xúc phức tạp, y bất giác nhìn về phía tiểu sư thúc của mình, đột nhiên y có một cảm giác kỳ lạ, như thể nhà mẹ đẻ đang nhìn chàng rể rồi lại thấy chàng rể này được nhà mẹ đẻ ưu ái hết mực.
Mai Trục Vũ không để ý đến ánh mắt của sư điệt nhưng khi thấy y nhìn qua thì cất lời cảm ơn, "Mấy ngày qua đã làm phiền ngươi rồi, nay ta đã ổn, có thể tự mình đi làm."
Sương Giáng lập tức lắc đầu, khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú của y nở một nụ cười hiếm hoi, y đưa tay lên mặt xóa đi linh phù vẽ trên đó, ngay lập tức lộ ra dung mạo thật sự. Y nói với Mai Trục Vũ với vẻ hết sức cung kính: "Có thể giúp được tiểu sư thúc là vinh hạnh của sư điệt."
Đúng vậy, đừng nói gì đến đám sư điệt như bọn họ, ngay cả sư phụ và sư bá của y cũng hiếm khi có cơ hội giúp đỡ được vị tiểu sư thúc này, bởi vì tiểu sư thúc quá xuất sắc, chuyện gì cũng tự mình làm được, muốn nhờ người khác giúp thật sự là hiếm gặp, có khi mười năm mới xảy ra một lần.
Ngoài ta ra, còn ai đã từng giúp đỡ được tiểu sư thúc ! Không có ai khác !
Đạo trưởng Sương Giáng đang chìm trong cảm giác tự hào vi diệu bỗng nghe thấy tiểu sư thúc nói: "Ngươi chắc còn ở lại Trường An vài ngày nữa nhỉ, nếu đã vậy thì mấy ngày này ta sẽ chỉ điểm thêm cho ngươi về công pháp."
Lời này vừa dứt thì bàn tay đạo trưởng Sương Giáng cứng đờ, chút vui vẻ trên mặt lập tức tan biến. Nhưng y biết đây là cách tiểu sư thúc bày tỏ lòng biết ơn nên y không thể tỏ vẻ không hài lòng mà còn phải cảm ơn, dù trong lòng y không hề mong muốn sự báo đáp này chút nào.
Trời mới biết giờ đây đạo trưởng Sương Giáng chỉ mong sao có một bức thư khẩn cấp gửi tới để y có thể mượn cớ mà thoát thân. Khó lắm tiểu sư thúc mới rời khỏi đạo quán, đám sư huynh sư đệ vừa mới tận hưởng được vài ngày thanh nhàn, cớ sao lại đến lượt y tự mang mình dâng lên cho tiểu sư thúc hành hạ chứ !
Đạo trưởng Sương Giáng thầm nghiến răng hận chính mình, trong lòng hối hận vô cùng, Võ Trinh đứng bên cạnh không nói lời nào mà chỉ quan sát thần sắc của hai người, lập tức nhận ra được ẩn tình bên trong, không nhịn được bật cười thành tiếng. Mai Trục Vũ không hiểu sao nàng lại cười, thấy bát cháo của nàng đã hết bèn tự tay múc thêm một bát cho nàng, còn gắp thêm hai miếng bánh táo mật ong đặt vào chén.
"Ăn uống cho đàng hoàng rồi về nghỉ ngơi."
Võ Trinh bưng bát cháo lên ăn một ngụm lớn, đáp qua loa mấy tiếng, "Ừm ừm." Nhưng khi nhớ lại vẻ mặt vừa ấm ức vừa bất lực của đạo trưởng Sương Giáng cùng dáng vẻ nghiêm túc mà hoàn toàn không hay biết gì của phu quân mình, nàng lại không nhịn được mà bật cười.
Sau bữa sáng, đạo trưởng Sương Giáng chờ Mai Trục Vũ đi làm thì cũng rời khỏi nhà, những ngày qua y bận giả trang thành tiểu sư thúc để thay mặt xử lý công việc, vẫn còn vài chuyện chưa giải quyết xong. Nhưng khi y ngoảnh đầu lại, thấy Võ Trinh cũng vừa bước ra khỏi cửa ngay sau mình thì hơi do dự, cuối cùng vẫn mở miệng: "Miêu...ưm....Trinh tỷ..." Y khó chịu với cách xưng hô này nhưng vẫn cố nói: "Không phải đã hứa với tiểu sư thúc là ở nhà nghỉ ngơi sao ?"
Võ Trinh mỉm cười, chắp tay sau lưng đáp: "Chỉ cần ngươi không nói, đương nhiên phu quân ta sẽ nghĩ rằng ta ngoan ngoãn ở nhà rồi."
Đạo trưởng Sương Giáng giữ gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị nói: "Sao có thể nói một đằng làm một nẻo mà lừa dối tiểu sư thúc chứ ? Ta tuyệt đối sẽ không che giấu cho ngươi."
Võ Trinh ồ lên một tiếng, "Sương Giáng sư điệt, giúp ta chuyện này, ta đảm bảo mấy ngày tới tiểu sư thúc sẽ không có thời gian hành hạ ngươi đâu."
Đạo trưởng Sương Giáng: "...."
Y ho khẽ một tiếng, vẫn giữ gương mặt lạnh nhạt mà quay đầu đi, giọng đều đều nói: "Hôm nay ta không thấy gì cả, ta còn việc phải làm, xin cáo từ trước."
Võ Trinh phất tay chào: "Đa tạ sư điệt."
Đạo trưởng Sương Giáng vác theo thanh kiếm gỗ bước trên con phố lớn, nghe thấy tiếng cười khe khẽ phía sau thì cảm thấy đau lòng vô hạn. Nữ sắc hại người, hãy nhìn tiểu sư thúc của y xem, vốn anh minh thần võ, phán đoán như thần mà giờ đây đã bị tình yêu quật ngã rồi !
Võ Trinh dạo loanh quanh một hồi, ghé qua xem tình hình của nhóm Mai Tứ rồi lại chui vào một phường nhạc, ngồi nghe người ta đàn hát. Một nhóm thiếu niên thiếu nữ bất ngờ gặp nàng ở đây thì vui mừng khôn xiết, vây quanh ríu rít trách móc rằng đã lâu lắm rồi nàng không ra ngoài chơi cùng họ.
Võ Trinh lần lượt tống cổ đám người kia đi, nàng dựa lưng vào trường kỷ, chợp mắt một lát giữa tiếng cười nói huyên náo. Tuy nhìn bề ngoài như đã khỏe lại nhưng thực chất nàng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau vết thương, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, cơ thể vẫn còn mệt mỏi, dễ sinh ra cảm giác buồn ngủ.
Sau khi xuất hiện ở phường nhạc, gặp mặt Hộc Châu một lát rồi lại biến thành mèo đi đến phủ nhà họ Liễu tìm Xà Công, người bạn nhỏ của mình.
Liễu Thái Chân thường ở nhà vào ban ngày, nàng hay ngồi tĩnh tâm chơi đàn hoặc viết sách để tiêu khiển. Khi Võ Trinh đến, vừa hay nhìn thấy hai con mèo ly hoa mà nàng nuôi đang nằm trên phiến đá xanh bóng loáng, ngáp dài một cách lười biếng. Nàng nhảy lên một phiến đá khác, chưa kịp ổn định thì đã nghe thấy tiếng bước chân khoan thai, chậm rãi từ xa vọng đến.
Người tới là Liễu Thái Chân nàng ngước mắt lên nhìn trên ba phiến đá là ba con mèo giống nhau như đúc, ánh mắt nàng nhanh chóng dừng lại chính xác ở con mèo mà Võ Trinh vừa biến thành và hỏi: "Khỏe lại rồi à ?"
"Cũng gần khỏe rồi." Võ Trinh nhảy đến bên nàng, vượt qua nàng mà bước vào trong phòng và đi thẳng đến một chiếc đệm mềm trên giường, quen thuộc mà nằm xuống. Nàng đặt móng vuốt dưới cằm, uể oải tìm một tư thế thoải mái rồi hỏi: " Tiểu Xà, mấy thứ còn sót lại của Ôn Thần đó xử lý xong chưa ?"
"Nếu chưa xử lý xong, ta còn ngồi đây nói chuyện với ngươi được sao ?" Liễu Thái Chân đáp.
Võ Trinh chỉ hỏi vu vơ, nghe nàng nói vậy cũng không để ý, chỉ hơi lim dim mắt vì cơn buồn ngủ kéo đến.
Liễu Thái Chân ngồi xuống bên giường, tựa lưng vào thành giường, vươn tay vuốt nhẹ cành hoa dành dành trắng muốt ngoài cửa sổ rồi nói: "Nếu vẫn chưa hồi phục thì ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi đi, chạy lung tung làm gì cho mệt."
Võ Trinh khẽ than: "Chán lắm."
Liễu Thái Chân hờ hững đáp: "Chỗ ta cũng chẳng có gì cho ngươi chơi, sao vậy, chẳng lẽ phu quân ngươi bị ngươi dọa sợ nên ngươi mới trốn đến đây ?"
Võ Trinh cười nhẹ: "Phu quân ta à, không phải loại người dễ bị dọa đâu."
Hai người im lặng một lúc, bỗng nhiên Võ Trinh lên tiếng hỏi: "Tiểu Xà, ngươi có biết gì về tình hình của vị Miêu Công tiền nhiệm không ?"
Liễu Thái Chân liếc nàng một cái, "Không biết, tuy mẹ ta từng hợp tác với Miêu Công tiền nhiệm để bảo vệ Thành Yêu nhưng mối quan hệ giữa hai người không thân thiết. Bà cũng hiếm khi nhắc đến chuyện này, nếu ngươi thật sự muốn biết, chẳng bằng đi hỏi hai trở thủ của ngươi, họ mới là những người đi theo Miêu Công tiền nhiệm lâu nhất."
Võ Trinh lại thở dài, có vẻ không mấy hứng thú: "Thôi, lười hỏi lắm."
Tính nàng thường như vậy, lúc thì đột nhiên nổi hứng, lúc lại chẳng còn chút quan tâm nào, tùy tiện và tùy hứng, Liễu Thái Chân đã quen với điều đó nên cũng không truy hỏi vì sao nàng lại nhắc đến chuyện về vị Miêu Công tiền nhiệm vào lúc này.
Hai người lại trò chuyện thêm một lát, Võ Trinh cũng không ở lại lâu nên một lúc sau, nàng đã rời đi. Trước khi đi nàng còn ngắt một nhành hoa dành dành, ngậm trong miệng khiến Liễu Thái Chân nhướng mày tức giận. Vừa định mắng thì Võ Trinh đã nhanh như cắt chạy mất, không để lại chút cơ hội nào để nàng kịp trách móc.
Tại quan thự bộ Hình, Mai Trục Vũ đang trò chuyện với một vị lang quân áo đỏ, có vẻ mối quan hệ của hai người khá tốt, lang quân áo đỏ đặt cả xấp thư quyển trong tay lên bàn trước mặt Mai Trục Vũ, quan sát sắc mặt của y một lượt rồi cười nói: "Hôm nay tâm trạng đã khá hơn rồi sao ?"
Mai Trục Vũ: "Ý ngươi là gì ?"
Lang quân áo đỏ tựa người vào án kỷ, lắc đầu chép miệng: "Trước đó hai ngày, ngươi bảo là bị đau họng, vốn đã là người ít nói, giờ thì hay rồi, ta chẳng nghe được mấy lời từ miệng ngươi tận hai ngày. Không chỉ vậy, mặt mày đen kịt, dáng vẻ như cấm người lạ lại gần, thật sự là khiến người ta sợ hãi, sao vậy, chẳng lẽ dạo này có chuyện gì không vừa ý ?"
Mai Trục Vũ lắc đầu: "Không có, đa tạ quan tâm."
Lang quân áo đỏ thấy y không nói gì thêm thì cảm thấy chán, ánh mắt lơ đãng liếc ra ngoài thì thấy một con mèo Ly Hoa nhảy phắt vào, hắn ngạc nhiên thốt lên: "Ơ, sao lại có một con mèo Ly Hoa chạy vào đây vậy, nhìn cũng đáng yêu đấy, ủa, mà sao nó còn ngậm theo một cành hoa thế kia ?"
Mai Trục Vũ đang lật xem hồ sơ vụ án, nghe vậy thì ngẩng đầu lên, ánh mắt y lập tức bắt gặp mèo Ly Hoa quen thuộc ấy, mèo Ly Hoa nhẹ nhàng nhảy qua người lang quân áo đỏ mà nhắm thẳng đến chỗ y, Mai Trục Vũ nhanh tay đưa tay ra ôm gọn con mèo vừa nhào vào lòng mình.
Võ Trinh thoải mái cuộn người trong vòng tay của phu quân, nàng thấy ánh mắt không tán thành của y, hiển nhiên không hài lòng việc nàng ra ngoài chạy loạn thay vì ở nhà nghỉ ngơi, nàng bèn lấy cành hoa dành dành đã cất công mang theo từ miệng đặt vào tay Mai Trục Vũ, đây là chiêu thức mà nàng chuẩn bị để làm y nở nụ cười, để y không truy cứu thêm chuyện nhỏ nhặt này.
Mặc dù hiệu quả không ngay lập tức như mong muốn nhưng khi cầm cành hoa dành dành tỏa hương thanh mát trong tay, Mai Trục Vũ vẫn dịu lại sắc mặt, nhẹ nhàng vuốt ve đôi tai mềm mại của mèo Ly Hoa.
Lang quân áo đỏ đứng bên cạnh nhìn cảnh này mà không khỏi lấy làm kỳ lạ, bèn tiến đến gần: "Nó thân thiết với ngươi đến vậy, chẳng lẽ là mèo nhà ngươi nuôi ? Thật khó tin, ngươi mà cũng biết nuôi mèo ư ?"
Nhưng khi bàn tay hắn vừa định đưa ra chạm vào mèo Ly Hoa đã bị Mai Trục Vũ ngăn lại, y liếc hắn một cái, lạnh nhạt đáp: "Nàng không khỏe, đừng chạm vào nàng."
Lang quân áo đỏ:....Trước giờ sao ta không nhận ra Mai lang quân lạnh lùng này lại là một nô lệ của mèo ? Ánh mắt cảnh giác kia là sao chứ ? Người không biết còn tưởng ta đang định mạo phạm phu nhân nhà hắn đấy.
Lang quân áo đỏ tự thấy không còn thú vị nên rời đi, Mai Trục Vũ đặt nhánh dành dành hơi úa do nắng nóng vào chén nước để giữ tươi rồi cúi xuống bế mèo Ly Hoa đang lim dim trong lòng, nhẹ nhàng kéo thân mèo dài ra.
"Sao không ở nhà nghỉ ngơi ?"
Mèo Ly Hoa nghiêng đầu, miệng bỗng thốt ra tiếng người, giọng điệu pha chút trêu ghẹo: "Nhớ lang quân rồi."
Chỉ một câu ngọt ngào bất ngờ, mọi sự không hài lòng trong lòng Mai Trục Vũ lập tức tan biến, y hoàn toàn đầu hàng, Mai Trục Vũ nhẹ nhàng đặt phu nhân của mình vào lòng, dịu dàng vuốt ve nàng thật lâu.
"Vậy nàng cứ nghỉ ngơi ở đây trước đi." Thực ra y cũng không yên tâm để Võ Trinh ở nhà một mình, chỉ là trước đó y e ngại nếu quan tâm quá mức sẽ khiến Võ Trinh, người luôn yêu tự do cảm thấy khó chịu nhưng giờ nghe nàng nói vậy thì mọi băn khoăn trong y đều tan biến. Nếu không phải công việc chất đống trên bàn, y thật sự chỉ muốn lập tức bế nàng về nhà ngay.
Anh liếc nhìn đống văn thư chất cao như núi trên bàn, phần lớn là do đám sư điệt chưa biết cách xử lý dồn lại rồi thở dài cúi đầu tiếp tục làm việc.
Nhận xét
Đăng nhận xét