Quyển 1: Ở Đạm Châu - Chương 6: Người đến là khách
Nhưng trong phòng ngủ của cậu lúc này vẫn còn một tên thích khách đang nằm bất tỉnh trên sàn, Phạm Nhàn không kịp hỏi gì thêm đã mở miệng nói ngay: “Có người đến giết ta, giờ bị ta đập ngất rồi, đang nằm lăn ra kia.”
Thiếu niên mù khẽ nghiêng đầu, trong lòng thoáng động nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, y cúi đầu, hành lễ một cách cứng nhắc: “Phạm thiếu gia đang nói nhảm gì thế ?”
“Không rảnh chơi trò thần bí với thúc đâu, giờ thúc phải lo cho ta chứ.” Phạm Nhàn cười hì hì, trong lòng thầm nghĩ tình huống nước sôi lửa bỏng rồi mà thúc còn bày trò không quen biết làm gì, cậu không chờ thêm bèn kéo tay thiếu niên mù chạy thẳng về phía phủ Bá Tước.
“Thiếu gia vẫn nói nhảm thôi.”
Thiếu niên mù khẽ nhíu mày, dường như đang khó hiểu tại sao đứa nhỏ này lại có vẻ biết mình là ai.... Năm ấy khi y đưa Phạm Nhàn còn trong tã lót đến Đạm Châu, cậu chỉ mới vài tháng tuổi, làm sao có ký ức được ? Chẳng lẽ là lão phu nhân trong phủ đã tiết lộ thân phận của y ?
Đêm khuya, từ xa vọng lại vài tiếng chó tru nghe não nề, không biết nhà ai đó vừa thức dậy nửa đêm rồi mò nhầm cửa phòng.
Gương mặt lạnh như băng của thiếu niên mù, người được gọi là Ngũ Trúc chẳng biểu lộ chút cảm xúc, y nghiêng người lắng nghe lời của Phạm Nhàn, cuối cùng cũng chịu hành động, y đóng cửa tiệm tạp hóa rồi tiến đến phủ Bá Tước, còn Phạm Nhàn thì thở phào nhẹ nhõm, nhanh chân chạy theo sau.
Hai người len lỏi qua cái lỗ chó quen thuộc để trở lại phủ Bá Tước rồi đứng trong phòng ngủ của Phạm Nhàn, “nhìn” xuống tên thích khách vẫn đang mê man bất tỉnh dưới sàn.
Phạm Nhàn liếc nhìn người nằm dưới đất, không rõ hắn còn sống hay đã chết, trong lòng không khỏi căng thẳng, cậu quay sang hỏi: “Ngũ Trúc thúc, mấy năm nay thúc ở tiệm tạp hóa mà chẳng dám nhận ta là sao ? Rốt cuộc là vì điều gì ?”
Cậu thiếu niên mù tên Ngũ Trúc lại khẽ nghiêng đầu, im lặng một hồi lâu rồi mới lên tiếng:
“Tiểu chủ nhân, ngài thực sự khiến ta rất ngạc nhiên.”
Y đúng là có phần kinh ngạc thật, dù biết đứa trẻ trước mặt mình là con của tiểu thư thì chắc chắn phải có điểm gì đó không giống người thường, nhưng Ngũ Trúc cũng không ngờ được rằng ở cái tuổi lên bốn, cậu bé này đã bộc lộ sự trưởng thành, thậm chí còn có thể... ám toán được cả vị đại nhân nổi tiếng đến từ kinh đô.
“Xử lý người này trước đã.” Phạm Nhàn cằn nhằn, cố gắng lật người tên thích khách trên sàn lại rồi tháo chiếc khăn che mặt của hắn, để lộ diện mạo thật.
Khuôn mặt của thích khách gầy gò, làn da có chút nhăn nheo vì tuổi tác, trên cằm hắn lún phún mấy sợi râu đã bắt đầu bạc trắng nhưng kỳ lạ thay, trong đám râu ấy lại có vài sợi màu xanh lục nhàn nhạt, nhìn mà phát ớn.
Phạm Nhàn giật nảy mình, vội nhảy lùi ra sau lưng chú Ngũ Trúc, túm lấy tay áo y, nhăn nhó kêu lên: “Thúc, tên thích khách này nhìn kinh quá.”
“Đây là Phí đại nhân, người đứng đầu Tam Xứ của Viện Giám Sát.” Ngũ Trúc từ tốn ngồi xuống, đưa tay lần tìm đến cằm của tên thích khách.
“Một trong ba cao thủ về độc dược nổi danh thiên hạ, thông thạo cả việc chế độc, giải độc và nhận diện độc tố. Một nhân vật lợi hại như vậy, lại bị ngươi dùng cái gối sứ đánh ngất xỉu, không biết là ngươi may mắn quá, hay là ông ta quá xui xẻo đây.”
“Chắc chắn là ông ta quá xui.” Phạm Nhàn âm thầm nghĩ thầm trong lòng, tuy cậu rất ngạc nhiên trước danh tiếng lẫy lừng của người đàn ông đang nằm trên sàn nhưng nghĩ lại, gặp phải mình, một yêu quái hai kiếp đội lốt trẻ con thì đúng là ông ta không gặp may rồi.
"Đừng chạm tay vào, lỡ trên người hắn có độc thì sao ?" Phạm Nhàn nhanh miệng nhắc nhở thiếu niên mù Ngũ Trúc.
Ngũ Trúc chẳng buồn ngừng tay, cũng không giải thích gì nhưng cái cách y điềm nhiên làm việc khiến Phạm Nhàn có cảm giác như đang muốn nói rằng trên đời này, chẳng có thứ độc nào đủ sức hại được y.
Phạm Nhàn nhíu mày, mặt mũi nhăn nhó hỏi nhỏ: “Thúc, vậy giờ làm sao với người này đây ?”
Bình thường cậu chẳng phải kiểu người dễ thân thiết nhưng trong thế giới xa lạ này, Ngũ Trúc là người đầu tiên cậu quen biết, cũng là người duy nhất cậu dám đặt trọn niềm tin. Hơn nữa, cậu biết rất rõ sức mạnh của Ngũ Trúc, vì vậy cố tình làm nũng, tỏ vẻ ngoan ngoãn, cứ thúc này thúc nọ mà gọi không ngừng.
Ánh mắt Phạm Nhàn đảo qua đảo lại, cuối cùng dừng trên con dao rơi dưới sàn, cậu nghiến răng nghĩ bụng hay là đâm chết vị Phí đại nhân này luôn cho xong chuyện.
Ngũ Trúc lập tức nhận ra ý định đó bèn đứng dậy, lắc đầu nói: “Ngươi khác xa với tính cách của tiểu thư, mới nhỏ tuổi mà đã thủ đoạn độc ác như vậy, không biết là ai dạy ngươi.”
“Ta tự học đó.” Phạm Nhàn cười gượng, không dám làm trái ý người mà mình đang dựa vào bèn cúi đầu lễ phép: “Ta biết thúc luôn canh chừng ở tiệm tạp hóa để bảo vệ ta, ta cũng biết thúc lo sợ kẻ thù của mẹ phát hiện sự tồn tại của thúc sẽ lần ra ta, vì vậy mới không ở lại trong phủ Bá Tước, thế nên ta chỉ còn cách tự rèn mình trở nên tàn nhẫn hơn một chút.”
Ngũ Trúc nghe xong lại lắc đầu, không nói thêm lời nào.
Phạm Nhàn nhận ra dường như vị nô bộc cao thủ của mẹ mình bắt đầu nghi ngờ cậu, bèn cười hì hì hỏi: "Thúc, giờ làm gì tiếp đây ?"
Ý cậu rất rõ ràng, mấy chuyện giết người dọn xác này, tốt nhất cứ để Ngũ Trúc thúc ra tay cho chuyên nghiệp.
Không ngờ Ngũ Trúc lại thản nhiên nói: "Thiếu gia đánh nhầm người rồi.”
“Gì cơ ? Đánh nhầm ?” Phạm Nhàn lập tức đơ ra như cây cột, chậm rãi cúi đầu nhìn tên thích khách đang nằm sõng soài trên sàn.
“Nhưng mà đã đánh rồi, thì cũng không cần suy nghĩ nhiều nữa.” Giọng Ngũ Trúc bình thản: “Phí đại nhân, chủ quản phòng ba của Viện Giám Sát. Danh nghĩa bí mật.....nói chính xác thì là thuộc hạ của thuộc hạ của cha ngươi. Lần này đến Đạm Châu chắc chắn không phải để giết người. Nếu thật sự có ý định đó thì cho dù ngươi có giỏi đến đâu, e rằng giờ này đã chết mấy lần rồi.”
Phạm Nhàn nghe xong mới nhớ lại hình như trước đó tên thích khách này có nói qua là do cha cậu phái tới. Nhưng mà...
.....
“Chậc, nhìn cái mặt già háo sắc cứ như T-Bag* thế kia, ai mà dám tin mấy lời của lão chứ !”
(*T-Bag: là một sát nhân máu lạnh trong phim Vượt Ngục)
.....
.....
Phí Giới đã hơn năm mươi tuổi, suốt mấy năm nay an phận ở phòng nghiên cức của Viện Giám Sát tại kinh đô. tuy mang danh là bậc thầy dụng độc trứ danh thiên hạ, nhưng ông ta cũng sống một cuộc đời nửa nghỉ hưu. Nếu không phải do một người có quyền lực yêu cầu ông đến dạy học ở Đạm Châu, ông thì không dám từ chối thì ông sẽ chả bao giờ rời kinh đô.
Ai ngờ mới gặp học sinh lần đầu, đã bị cậu nhóc đập cho hai cục u to tướng, chảy gần nửa bát máu, suýt chút nữa thì mất mạng già này.
Phí Giới nhìn cậu bé trước mặt, thấy gương mặt tròn trĩnh ngây thơ, đôi mắt to long lanh vừa đáng yêu vừa ánh lên vẻ sợ hãi pha lẫn hối lỗi, nột khuôn mặt dễ thương như vậy, cộng thêm cái thân phận không dễ đụng vào, khiến cơn giận đầy bụng của ông chẳng biết trút đi đâu.
Quay sang thì thấy một kẻ ăn mặc như nô bộc, Phí Giới lập tức chuyển mục tiêu: “Ê, cái người kia ! Còn không mau cởi trói cho ta ! Ta là Phí lão sư, người được Bá Tước đại nhân mời đến với giá cao đó !”
Ai ngờ nô bộc ấy còn cao ngạo hơn cả ông, y không buồn liếc lấy một cái, chỉ lạnh lùng đáp: “Trong thỏa thuận giữa ta và cấp trên của ông, hình như không có khoản ông đến đây làm thầy.”
“Ngũ đại nhân ?” Phí Giới trợn tròn đôi mắt đã đục ngầu, còn lẫn chút sắc nâu do nhiễm độc lâu ngày, ông nhận ra người trước mặt thì sợ đến mức suýt nữa cắn phải lưỡi: “Ngũ đại nhân, hóa ra là ngài !”
Phạm Nhàn đứng bên cạnh nghe thấy thích khách vừa tỉnh dậy đã tự nhận là Phí Giới, trong lòng cảm thấy chuyện này đúng là phí lý quá đi mất.
Nhận xét
Đăng nhận xét