Quyển 1: Ở Đạm Châu - Chương 5: Một cú bổ gối

Mặc dù Phạm Nhàn trông chỉ là một cậu bé bốn tuổi nhưng bên trong lại là một linh hồn trưởng thành, những ký ức đầy máu me và xác chết từ ngày đầu tiên đến thế giới này đã khắc sâu vào tâm trí cậu, khiến cậu luôn mang một cảm giác bất an lớn lao, cậu biết rõ rằng sớm muộn gì thân thế mơ hồ của mình cũng sẽ mang đến rắc rối.

Xem ra hôm nay chính là ngày mà rắc rối ấy gõ cửa.

Đòn đánh lén thất bại và không thể giở lại chiêu cũ, cậu vừa nức nở đầy vẻ đáng thương như thể một đứa trẻ sợ hãi đang cầu xin sự tha thứ, vừa nhanh chóng vắt óc tìm cách thoát khỏi hiểm cảnh này.

Nếu hét lên cầu cứu, đối phương chắc chắn sẽ ra tay giết cậu trong nháy mắt, nhưng lại không thấy hắn có hành động gì, hiển nhiên là đã bị cú gọi “cha” ngẫu hứng của cậu làm cho bối rối.

Phạm Nhàn nghĩ nhanh như chớp, cậu thấy đòn đánh lén không thành bèn tận dụng lợi thế tuổi siêu nhỏ của mình, ngước đôi mắt long lanh nhìn kẻ lạ mặt rồi bật khóc nức nở:
“Cha ơi, cha ơi...”

Cậu vừa khóc vừa hồi hộp tính toán làm sao để thoát thân.

“Đừng giả vờ nữa, Phạm thiếu gia.” Kẻ lạ mặt lên tiếng, giọng điệu lạnh nhạt nhưng không có vẻ gì đe dọa. “Xem ra cậu rất thông minh, nhỏ tuổi như vậy đã biết tự bảo vệ mình,  hưng cậu nên hiểu rõ, ta không phải bá tước.”

Nói xong, hắn khẽ nhấc con dao trong tay, bước chậm rãi về phía cậu bé bốn tuổi trên giường.

Phạm Nhàn vẫn giữ gương mặt ngây thơ, nước mắt rưng rưng nhưng tim thì như bị bóp nghẹt một cái, nức nở nói: “Vậy người là ai ?”

“Ta được cha cậu cử đến để trông chừng cậu nên đừng có mà la lên.”

Ánh mắt của kẻ lạ hơi ngả nâu, khuôn mặt góc cạnh trông khá thô kệch, còn những nếp nhăn ở khóe mắt lại tố cáo tuổi tác của hắn. Cách nói chuyện của gã khiến Phạm Nhàn không thể không liên tưởng đến mấy ông chú chuyên dụ dỗ mấy cô nương đi xem cá vàng.

Nhưng Phạm Nhàn không để lộ chút gì ra, vẫn ngoài là màn diễn xuất hoàn hảo, vừa đủ chút sợ hãi, chút ngỡ ngàng, pha lẫn một chút bực bội, đúng kiểu một đứa trẻ bốn tuổi sẽ làm.

“Người không phải cha ta !”

Cậu làm như không nhìn thấy con dao trong tay đối phương, vặn vẹo cái mông bé xíu, leo trở lại giường, vừa bò vừa lẩm bẩm: “Đến cả cha mình trông thế nào mình còn chẳng biết nữa.”

Kẻ lạ mặt cười nham hiểm, chậm rãi tiến về phía giường.

Đột nhiên cậu bé trên giường quay đầu nhìn về phía sau lưng hắn, đôi mắt sáng lên một tia vui mừng rồi hét lớn: “Mẹ !”

.....

.....

Đây rõ ràng là chiêu lừa bịp khua bên đông đánh bên tây, nếu đổi thành người khác thì chắc chắn sẽ chẳng qua mặt được kẻ sát thủ này, một cao thủ có cả phòng thí nghiệm riêng ở kinh thành.

Nhưng người sử dụng lại là một đứa trẻ bốn tuổi, cho nên kẻ lạ mặt đã tin một cách đơn giản, vừa nghe nghe Phạm Nhàn hét mẹ ơi thì trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ, hắn quay phắt lại phía sau.

Tất nhiên sau lưng hắnchỉ là cánh cửa đóng chặt và màn đêm dày đặc.

Bốp ! Một âm thanh giòn tan vang lên trong căn phòng.

Kẻ lạ mặt đổ gục xuống sàn với đầu đầy máu.

Phạm Nhàn đứng đó, tay cầm nửa chiếc gối sứ đã vỡ, trái tim vẫn còn đập thình thịch vì sợ, cậu liếc nhìn cái thân người nằm bất động trên sàn rồi cầm lấy phần gối còn lại, cắn răng giơ cánh tay bé xíu lên, dồn hết sức đập mạnh xuống gáy kẻ lạ mặt thêm một lần nữa.

Âm thanh lần này trầm hơn nhưng lực thì cực lớn, cho dù kẻ này có là cao thủ hạng nhất thì bị một cú “bổ gối” toàn lực như vậy, cũng khó mà tỉnh sớm được.

.....

.....

Bên ngoài vang lên giọng của đại nha hoàn: “Có chuyện gì vậy ạ ?”

“Không có gì đâu tỷ tỷ, ta làm vỡ cái cốc, mai dọn sau đi.”

“Sao mà được chứ ? Lỡ mảnh vỡ làm đứt chân thiếu gia thì sao ?”

“Đã bảo mai dọn mà !”

Nghe tiểu thiếu gia vốn hiền hòa dễ thương đột nhiên nổi cơn thịnh nộ, nha hoàn ngạc nhiên không nói thêm gì nữa.

Phạm Nhàn bước tới tủ quần áo, loay hoay một hồi rồi kéo ra một chiếc chăn bông mùa đông nặng trịch, cậu dùng hai ngón tay bé xíu mà mạnh mẽ xé toạc vỏ chăn thành từng dải vải dài rồi xoắn chúng lại thật chặt, sau đó trói kẻ lạ mặt đang bất tỉnh dưới sàn một cách chắc chắn.

Làm xong, cậu mới nhận ra lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi.

Một cảm giác sợ hãi muộn màng dâng lên trong lòng, bất kể là kiếp trước hay kiếp này thì đây là lần đầu tiên cậu có ý định giết người, mặc dù không rõ cú đánh vừa rồi có kết liễu được đối phương hay không nhưng nghĩ lại, cậu vẫn cảm thấy mình thật quá liều lĩnh. Nếu kẻ này đúng là cao thủ võ thuật, chỉ cần sơ sẩy thì cậu đã mất mạng từ lâu.

Phạm Nhàn thận trọng đặt tay lên khăn đen che mặt của kẻ lạ kiểm tra hơi thở, phát hiện đối phương vẫn còn sống, trong đầu cậu bất giác lóe lên ý nghĩ giết người diệt khẩu.

Ý nghĩ đó khiến cậu rùng mình, Phạm Nhàn nhận ra rằng từ khi được tái sinh thì tính cách đã trở nên cứng cỏi và quyết liệt hơn, vừa rồi ra tay mạnh bạo như vậy mà không chút do dự.

Chính cậu cũng không nhận ra điều này, bởi vì trong tâm thức của đứa trẻ tên Phạm Nhàn này đã là người từng chết một lần nên lần tái sinh này đặc biệt quý giá, cậu không cho phép bất cứ ai đe dọa cuộc sống của mình.

Say mới biết tình sâu, chết mới biết mạng quý, đó chính là lẽ thường tình.

Phạm Nhàn cầm con dao nhỏ trong tay lưỡng lự mãi nhưng cuối cùng không nỡ xuống tay kết liễu kẻ lạ mặt đã bất tỉnh kia, đột nhiên cậu nghĩ đến một người, nụ cười nở trên môi, cậu nhẹ nhàng mở cửa phòng, chạy nhanh về phía hậu viện, cậu không ngần ngại mà chui qua lỗ chó để ra ngoài rồi chạy thẳng đến tiệm tạp hóa nhỏ nằm ở góc phố đối diện phủ Bá Tước.

.....

.....

“Cộc… cộc… cộc…” Phạm Nhàn khẽ gõ lên tấm cửa gỗ của tiệm tạp hóa, âm thanh rất nhỏ, trong màn đêm yên tĩnh của Đạm Châu cũng chẳng thể vang xa.

Nhưng cậu biết người bên trong chắc chắn nghe thấy, dù bốn năm qua người đó vờ như không quen biết cậu nhưng đến thời khắc này, Phạm Nhàn chỉ có thể nghĩ đến người ấy để tin tưởng.

“Ai ?”

Từ bên trong vọng ra một giọng nói nhạt nhẽo đến mức không chứa nổi một chút cảm xúc nào, khiến người ta cảm thấy xa cách vô cùng.

Phạm Nhàn thầm nghĩ quả nhiên người này vẫn như hồi ở ngoại ô kinh đô, nói năng làm việc lúc nào cũng cứng nhắc y hệt một cỗ máy, cậu đảo mắt một vòng rồi nhẹ nhàng lên tiếng: “Là ta, Phạm Nhàn.”

Không ngoài dự đoán, cánh cửa gỗ của tiệm tạp hóa lặng lẽ mở ra, một thiếu niên mù đứng ngay trước cửa, gương mặt không chút biểu cảm, xuất hiện như một bóng ma khiến Phạm Nhàn suýt chút nữa giật mình lùi lại.

Nhìn thiếu niên trước mặt, người từng đưa cậu đến cảng Đạm Châu năm ấy, Phạm Nhàn không khỏi ngạc nhiên, đã bốn năm trôi qua vậy mà khuôn mặt ấy chẳng hề thay đổi dù chỉ một chút, đôi mắt vẫn được che kín bởi một mảnh vải đen, cậu tự hỏi chẳng lẽ người này không biết già đi hay sao ?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên