Chương 41: Hồ ly tinh~

Một tay Võ Trinh nâng đàn tỳ bà, một tay gảy dây đàn, dải lụa mỏng trên vai buông xuống vắt qua khuỷu tay, nhẹ nhàng lay động theo từng nhịp chuyển động của nàng. Ánh đèn sáng rực chiếu lên nửa khuôn mặt, làm làn da nàng như phủ một lớp sáng mờ ảo, tựa ánh trăng dịu dàng. Những vũ công và nhạc công xung quanh đều dừng lại, lặng lẽ ngồi quây quần, ngẩng đầu ngắm nhìn nàng. Trong bức tranh lộng lẫy như một bó hoa rực rỡ ấy, Võ Trinh tựa đóa hoa nổi bật nhất, quyến rũ nhất.

Nàng khẽ biến tấu lại khúc nhạc mà Uyển nương từng diễn tấu, những ngón tay uyển chuyển lướt trên dây đàn, bất chợt ánh mắt nàng lướt qua đám đông và bắt gặp cái nhìn từ xa của Mai Trục Vũ. Cả người Võ Trinh khẽ sững lại, y ngồi thẳng lưng, tư thế nghiêm chỉnh không một chút lơi lỏng, trên gương mặt hầu như không lộ ra biểu cảm gì. Nhưng ánh mắt ấy tràn đầy ánh sáng, đọng lại sự tập trung mà chỉ dành riêng cho nàng, như thể thế gian này chẳng còn ai tồn tại ngoài Võ Trinh.

Trái tim nàng chợt rung động, một ý nghĩ thoáng qua, đôi mắt của Mai Trục Vũ thực sự rất đẹp, ngàu thường nhìn chỉ thấy bình thường nhưng khi ánh lên nét tinh anh, sáng ngời thật khiến người khác chẳng thể rời mắt.

Ban đầu Võ Trinh định chơi xong khúc nhạc này thì đặt đàn xuống, nhưng giờ phút này một ý niệm khác lại trỗi dậy, nàng khẽ xoay cổ tay, tiếng tỳ bà lại ngân lên, dịu dàng mà say đắm. Lần này không chỉ có tiếng đàn vang lên, Võ Trinh còn cất giọng hát, nhẹ nhàng mà tha thiết.

"Thiếu niên lang, phong thái anh tuấn tựa ngọc ngà, cỏ thơm quỳnh uyển, lầu lan xa xa...."

"....Chẳng màng thần tiên cõi mộng, nguyện cùng người bên nhau trọn đời...."

Mai Trục Vũ ngẩn người lắng nghe, hai tai bất giác nóng lên, một chút đỏ hồng thấp thoáng dưới ánh đèn, nhưng ánh mắt y vẫn sáng rực, không rời khỏi bóng hình Võ Trinh. Nàng không chỉ chăm chú cúi đầu đàn mà còn thỉnh thoảng ngước lên nhìn thẳng vào mắt y, trong ánh mắt xoay chuyển ấy, có một sức hút mãnh liệt khiến trái tim y rung động. Bàn tay Mai Trục Vũ siết chặt lại, cố gắng giữ lấy chút tự chủ nhưng vẫn không thể khống chế lòng mình, hoàn toàn chìm đắm trong từng giai điệu, từng ánh mắt của nàng.

Người đời thường thích những khúc hát, điệu múa phóng khoáng, táo bạo, thế nhưng khúc nhạc mà Võ Trinh vừa đàn lại là một khúc ca rất nổi tiếng, mang tên "Hạ Tân Lang". Ngay khi nàng cất tiếng hát, giai điệu vang lên, ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía Mai Trục Vũ, họ không nhịn được mà nhìn nhau cười, kẻ nhướng mày, người nháy mắt, nét mặt đều lộ rõ ý trêu ghẹo.

"Trinh tỷ đang tán tỉnh tỷ phu kìa."

"Ôi trời, ta nghe không nổi nữa, Trinh tỷ vừa hát vừa liếc về phía Mai đại lang, chẳng phải cố ý làm người ta bối rối sao !"

"Không nhìn nổi nữa, tự dưng lại thấy ghen tị mất rồi."

Ánh mắt mọi người liên tục trao đổi, như ngầm truyền ý cho nhau, dường như chỉ trêu chọc thôi vẫn chưa đủ, đến khi Võ Trinh hát xong khúc nhạc thì có một vài người ho nhẹ cùng lúc, có người còn vỗ tay, vừa cười vừa nói lớn, "Đại lang, nghe rõ chưa, mặt mũi huynh to thật đấy, bình thường Trinh tỷ có dễ gì chịu hát đâu, hôm nay là đặc biệt hát riêng cho huynh đấy."

"Ê ê, bao nhiêu người đang nhìn kìa ! Võ nhị nương, tỷ cũng nên giữ ý một chút chứ !" Có kẻ cố tình trêu chọc, cười ha hả.

Võ Trinh đặt tỳ bà xuống rồi bước về bên cạnh Mai Trục Vũ, nàng đảo mắt qua đám người đang cười nói huyên náo, môi khẽ cong lên rồi giơ tay chỉ về phía bọn họ, "Đi, mỗi người các ngươi phải hát một bài, hôm nay ta đã hát rồi, không ai được trốn."

Lại có kẻ cười lớn: "Thế còn Mai đại lang, huynh ấy có hát không ?"

Võ Trinh nhướng mày: "Tất nhiên là không, lang quân của ta hát cho ta nghe ở nhà, các ngươi đừng mơ tưởng." Nàng chả cần nghĩ cũng biết chẳng đời nào Mai Trục Vũ chịu hát mấy khúc nhạc kiểu này. Dẫn y đến đây chơi là để vui vẻ, tuyệt nhiên không phải để mọi người lấy cớ trêu đùa hay làm y lúng túng.

Nàng bảo vệ y như vậy, ở đây không ai dám không nể mặt Võ Trinh, thế là mọi người đều lần lượt lên hát, vừa cười đùa vừa tranh nhau góp vui. Tất nhiên có người hát hay, có người hát dở nhưng vì đều quen thân cả, không khí cứ thế rộn ràng với những câu bông đùa, tiếng cười vang mãi không dứt, tuy người không đông nhưng rất náo nhiệt.

Sau buổi tụ họp, mối quan hệ giữa Mai Trục Vũ và đám bạn bè của Võ Trinh lại thêm phần thân thiết. Võ Trinh ở lại nghỉ ngơi ở nhà Mai Trục Vũ, ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao rồi thong thả kể cho y về những người mình quen biết.

"Ta không biết nhiều quan viên trong hình bộ lắm, nhưng con trai và cháu trai của thượng thư hình bộ đều là bạn ta, từng chơi cùng ta, cũng nể mặt ta vài phần, ta cũng quen biết vị Hứa thị lang. Trước đây từng giúp hắn một việc lớn, nếu chàng có gặp rắc rối, cứ đến tìm hắn, ta đã dặn dò trước rồi..."

Mai Trục Vũ không hiểu vì sao Võ Trinh lại nghĩ rằng y bị bắt nạt ở hình bộ nhưng thấy nàng quan tâm, cẩn thận lo lắng như vậy, lòng y dâng lên niềm ấm áp. Y chỉ lặng lẽ nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng, khẽ đáp lời mà không nỡ từ chối tấm lòng của nàng.

Về phần Võ Trinh, đây là lần đầu tiên nàng chu đáo quan tâm chăm sóc một người đến thế, đôi lúc bản thân nàng nghĩ lại cũng cảm thấy kỳ lạ, ban đầu nàng vốn chẳng bận tâm chuyện có thêm một lang quân, thế mà giờ đây nàng lại vô thức bảo vệ y, không để ai xúc phạm. Không trách được người bạn thân thiết của nàng từng đùa rằng nàng đã bị hồ ly tinh mê hoặc.

Chợt Võ Trinh đưa tay nâng khuôn mặt của Mai Trục Vũ lên, ngắm nhìn kỹ hơn, gương mặt y góc cạnh, đường nét nam tính mạnh mẽ nhưng nhan sắc thì chỉ dừng lại ở mức đoan chính, tuyệt đối không thể gọi là tuấn tú hay nổi bật.

Nào có con hồ ly nào mà không đẹp đến động lòng người chứ.

Võ Trinh gãi nhẹ cằm Mai Trục Vũ và nhìn thấy yết hầu khẽ động, lang quân đặt sách xuống, nắm lấy tay nàng, đưa lên gần mặt mình rồi cúi xuống, rất đỗi dịu dàng mà kiềm chế hôn nhẹ lên trán nàng.

Võ Trinh bị y nắm lấy một tay, cảm nhận vầng trán nóng hổi vừa bị hôn lên, nàng nở nụ cười tươi tắn, tay còn lại nghịch ngợm đưa lên gãi nhẹ yết hầu của Mai Trục Vũ, y ngửa đầu thở ra một hơi dài rồi nắm luôn tay kia của nàng. Võ Trinh bị giữ chặt cả hai tay nhưng chẳng hề vùng vẫy, nàng chỉ cười khúc khích, nghịch ngợm áp sát, cắn nhẹ vào cằm của y.

Tuổi trẻ, nhất là những thiếu niên, vốn dĩ khó lòng cưỡng lại sự khơi gợi, huống hồ người khơi gợi này lại chính là thê tử của mình, người đã cùng bái lạy tổ tiên và trời đất, nếu không phải Mai Trục Vũ định lực tốt thì giờ này hai người đã chẳng giữ nổi khoảng cách nữa rồi.

Nhưng ánh nắng bên ngoài đang chói chang và Võ Trinh không hề có ý định tiến xa hơn, dôi mắt nàng ánh lên vẻ nghịch ngợm, hoàn toàn coi việc trêu chọc y là thú vui. Mai Trục Vũ không thể làm gì với nàng, chỉ cảm thấy ngày càng khó tin vào khả năng tự kiềm chế của chính mình, vì vậy y bất ngờ đứng dậy, ôm lấy cuốn sách và rời khỏi phòng, đi thẳng ra bậc thềm dưới cửa sổ phía sau, ngồi xuống tiếp tục đọc sách.

Võ Trinh ở lại một mình được một lúc thì bắt đầu cảm thấy buồn chán, bình thường nàng không sợ cô đơn nhưng chỉ cần Mai Trục Vũ ở bên, nàng lại không thấy tẻ nhạt, đúng là kỳ lạ. Mặc dù Võ Trinh lớn hơn Mai Trục Vũ vài tuổi nhưng bản tính vốn tự nhiên, đã thân thiết với ai thì dễ dàng trở nên tùy ý và có phần nhõng nhẽo, nàng bật dậy, theo bước y đến bên bậc thềm cửa sổ.

Ở đó có một bụi trúc xanh rì, ánh nắng xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên mái tóc và khuôn mặt của Mai Trục Vũ, y ngồi trên bậc thềm xanh, bóng lưng nổi bật giữa nền trúc mát rượi, toát lên vẻ bình yên mà cuốn hút lạ kỳ. Võ Trinh chậm rãi bước tới, bẻ một nhánh trúc non vừa nhú rồi nhẹ nhàng tựa lên lưng y.

Mai Trục Vũ bất ngờ, hơi khom người xuống, y cảm nhận được thân thể mềm mại của nàng áp sát lên lưng mình nhưng vẫn cúi đầu im lặng tiếp tục chép sách. Thật ra đây cũng chẳng phải việc gì quan trọng, có chép hay không cũng không ảnh hưởng, nhưng...nếu không tìm một việc để bận rộn, y sẽ không cách nào rời mắt khỏi Võ Trinh được. Khi có nhiều người xung quanh thì không sao nhưng khi chỉ có hai người, tâm trí y lại không thể không nghĩ đến những điều không mấy trong sáng. Người tu đạo phải thanh tâm quả dục, nhưng giờ đây...Mai Trục Vũ thấy mình đã hoàn toàn đi ngược lại những nguyên tắc mà y đã gìn giữ suốt bao năm qua.

Từ lúc nhận ra mình cũng có những ham muốn đến khi thẳng thắn đối diện và chấp nhận sự khao khát ngoài tầm kiểm soát ấy, Mai Trục Vũ vẫn đang cố gắng, hiện tại y chỉ mong bản thân không quá nóng vội, ít nhất không nên lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những điều khó nói thành lời.

Võ Trinh tựa lưng lên y, tò mò nghiêng đầu nhìn những chữ viết trên trang giấy, nàng chỉ thấy nét chữ ấy hoàn toàn khác với con người chàng, với nàng thì Mai Trục Vũ luôn là một người ôn hòa, đoan chính, tuy biểu cảm không nhiều nhưng ấm áp và nhân hậu. Vậy mà nét chữ của y lại sắc bén, dứt khoát, toát lên vẻ ngạo nghễ nguy hiểm, nếu chỉ nhìn chữ thì nàng chắc chắn sẽ nghĩ người viết ra nó là một kẻ lạnh lùng, gai góc.

Người ta thường nói nét chữ nết người nhưng xem ra điều đó không phải lúc nào cũng đúng. Võ Trinh vừa suy nghĩ vừa nghịch ngợm kéo nhẹ dái tai của Mai Trục Vũ, cất tiếng, "Đứng lên đi, vào trong phòng mà viết, chàng không thấy khó chịu khi ngồi ngoài này sao."

Thấy Mai Trục Vũ còn ngập ngừng, nàng mỉm cười, "Ta không chọc ghẹo chàng nữa đâu."

Nói xong, nàng kéo y về thư phòng, nàng vừa đi vừa đùa nghịch với nhánh trúc non trong tay rồi tiện tay cắm nó vào một chiếc bình sứ nhỏ đựng nước trong veo trên bàn, nàng định rời đi nhưng vừa quay lưng, Mai Trục Vũ đã cất giọng, "Nàng đi đâu vậy ?"

Thoạt đầu Võ Trinh định ra ngoài nhưng khi nhìn thấy ánh mắt thoáng vẻ không nỡ rời của y rồi lại nhận ra y cố gắng che giấu sự luyến tiếc ấy, nàng lại mềm lòng, Võ Trinh đổi ý, "Không đi đâu cả, ta chỉ nằm bên cạnh nghỉ trưa một chút thôi, vhàng cứ làm việc của mình."

Nói là làm, nàng đến gần cửa sổ rồi tìm một góc nằm xuống, cửa sổ mở lớn, ánh sáng dìu dịu, bóng râm che phủ, bên ngoài là hồ nước phản chiếu trời xanh, gió mát thoảng qua mang theo hương cỏ cây ngọt ngào. Đây quả là chốn thích hợp để ngủ trưa.

Ngày thường chẳng có việc gì bận rộn, buổi tối lại gần gũi đến tận khuya, Võ Trinh không khỏi bật cười trêu Mai Trục Vũ, nói y biến thành một người khác vào ban đêm.

Cuộc sống êm đềm như vậy kéo dài thêm hai ngày, bất ngờ Võ Trinh nhận được một phong thư triệu hồi từ Xà Công Liễu Thái Chân, mời nàng quay về Thành Yêu.

"Sao vậy, lại xảy ra chuyện gì sao ?"

Kiễu Thái Chân đưa cho Võ Trinh một bức thư viết trên giấy đỏ, bảo nàng tự mình đọc. Võ Trinh nhận lấy, lướt mắt qua từng hàng chữ với tốc độ nhanh chóng rồi bật cười, "Hiếm thấy thật, cả nhà chuyển đến Thành Yêu Trường An, một lúc thêm hơn bốn mươi yêu quái, bảo sao ngươi phải gọi ta đến."

Võ Trinh đặt lá thư đỏ xuống bàn rồi hỏi: "Đã điều tra kỹ chưa, cả một gia tộc hồ ly, tại sao lại đột nhiên dời cả tộc đến Trường An ? Có đúng như họ viết trong thư không ?"

Liễu Thái Chân đáp: "Xem ra đúng như vậy, vốn dĩ bọn họ sống ở khu vực Cừ Châu, trước đây được một gia tộc nhân loại lớn bảo hộ nhưng gia tộc đó đã bị diệt vong, bọn họ mất chỗ dựa. Hơn nữa dạo gần đây Cừ Châu không yên ổn, xuất hiện một đại yêu quái gây náo loạn, những hồ ly này sức mạnh không lớn, muốn bảo vệ gia tộc nên mới quyết định dời cả gia tộc đến Trường An. Dù sao ở đây có chúng ta bảo vệ, chỉ cần không gây chuyện, các yêu quái đều có thể sống yên ổn."

Võ Trinh: "Vậy ngươi đã đồng ý cho bọn họ vào đây chưa ?"

Liễu Thái Chân dùng đầu bút chỉ về phía chiếc hộp gỗ tử đàn ở bên cạnh, Võ Trinh đi tới mở hộp ra xem rồi gật gù, "Không tệ, khá có thành ý, vậy thì cho bọn họ vào đi."

Dù sao Trường An cũng là đô thị phồn hoa bậc nhất thiên hạ, nhân khẩu đông đúc, yêu quái lại không ít, nhưng có Xà Công và Miêu Công trấn giữ, Thành Yêu không thể để bất kỳ yêu quái nào cũng tùy tiện cư trú, trước tiên phải đảm bảo không được làm hại người thường, không được gây chuyện, đồng thời phải biết điều và có mắt nhìn để hòa nhập.

Một gia tộc hồ ly nhỏ gồm hơn bốn mươi yêu quái ở Cù Châu đã vượt ngàn dặm xa xôi chuyển đến Trường An, Võ Trinh và Liễu Thái Chân nể phần lễ vật trong chiếc rương họ dâng lên, thái độ cũng không tệ, đích thân dẫn họ vào Thành Yêu.

Muốn cư trú tại Thành Yêu, mỗi yêu quái đều phải được đóng hai ấn bảo hộ, hai ấn này do Miêu Công và Xà Công nắm giữ. Sau khi đóng ấn lên cơ thể, họ có thể tự do ra vào Thành Yêu hai khu đông tây mà không bị coi là kẻ đột nhập. Hơn nữa hai ấn này còn là bùa hộ mệnh, nếu chẳng may bị hãm hại ở Trường An, Miêu Công và Xà Công sẽ lập tức phát hiện.

Trong màn đêm tĩnh lặng của Trường An, ánh sáng từ một chiếc đèn lồng đỏ nhỏ chiếu sáng khoảng không xung quanh, người cầm đèn lồng là một hồ ly da vàng, khoác áo ngoài màu trắng. Sau lưng hắn là bốn con hồ ly nhỏ hơn đang khiêng một chiếc kiệu, bên trong là một bạch hồ ba đuôi, theo sau kiệu là một đoàn hồ ly lớn nhỏ, kẻ ôm hộp, người khiêng rương. Dù mang dáng vẻ yêu quái, cử chỉ và thần thái của chúng lại chẳng khác con người.

Khi cả đoàn hồ ly đến trước cổng hai khu đông tây thì chiếc kiệu khẽ rung, bạch hồ ba đuôi bước ra từ trong kiệu, cung kính cúi chào trước cổng, một luồng sáng lóe lên, đoàn hồ ly biến mất trong nháy mắt. Khi xuất hiện trở lại, khung cảnh trước mắt đã là hai khu đông tây của Thành Yêu náo nhiệt, nơi đầy rẫy những sinh vật phi nhân loại qua lại, có hai bóng người cao ráo đang đứng chờ dưới cổng.

"Chào mừng đến Thành Yêu Trường An." Võ Trinh vận một bộ hồ phục cổ tròn màu đỏ thẫm, nở nụ cười rạng rỡ chào đón, bên cạnh nàng là Liễu Thái Chân trong chiếc váy nguyệt bạch tao nhã, khẽ gật đầu chào, ánh mắt bình thản.

Bạch hồ ba đuôi thấy cả hai đích thân đến đón, trong lòng cảm thấy vinh hạnh, bèn cúi đầu cung kính hành lễ, giọng nói nhẹ nhàng êm dịu, không rõ là nam hay nữ,
"Làm phiền Miêu Công và Xà Công, từ nay về sau mong được chiếu cố nhiều hơn."


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên