Chương 40: Nhạc phường ~

"Thôi lang quân đã xin nghỉ mấy ngày rồi, nói là mắc phải bệnh nặng, nhưng tối qua ta còn thấy huynh ấy xuất hiện ở phường Bình Khang mà, làm sao mà chỉ sau một đêm lại xảy ra chuyện, còn từ chối khách đến thăm nữa, chẳng lẽ là..." Tên quan nhỏ đang nói bỗng dưng ngừng lại, nhưng những người xung quanh đều hiểu rõ ý tứ còn lại của hắn. Trong chốc lát, nét mặt của mọi người hiện lên sự thương hại xen lẫn khinh miệt.

Mai Trục Vũ vẫn giữ thái độ điềm nhiên, mọi lời đồn đại tầm phào trong quan trường này đều như gió thoảng qua tai, chẳng hề để tâm, y chỉ thản nhiên thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi quan thự, chuẩn bị trở về.

Thế nhưng nét mặt lạnh lùng ấy khi vừa nhìn thấy người đang đứng chờ trước cổng quan thự thì không kìm được mà thay đổi, dù biểu cảm trên gương mặt vẫn không mấy khác biệt nhưng ánh mắt điềm tĩnh bỗng trở nên sáng ngời, khiến bất cứ ai cũng nhận ra sự biến chuyển trong tâm trạng của y.

Hôm nay hiếm khi Võ Trinh không mặc nam trang, thay vào đó nàng diện một bộ áo đối khâm* màu xanh nhạt, tà áo viền thêu hoa xương bồ tinh tế, bên hông thắt chiếc đai lụa vàng óng, áp thêm một miếng ngọc bội tròn màu trắng. Chỉ đơn giản đứng đó thôi, nàng đã toát lên vẻ mềm mại yêu kiều, phong thái thanh lệ như minh châu rực rỡ, hương sắc dịu dàng như lan thảo thơm ngát.

(*đối khâm: Đôi khi phụ nữ không khoác giao lĩnh hay viên lĩnh ở ngoài, chỉ mặc một chiếc nội y, choàng thêm chiếc áo đối khâm. Đây là kiểu tiện phục quen thuộc của các hậu phi. Lối ăn vận này đôi khi cũng được thấy trong dân gian, đặc biệt vào những khi trời nóng bức. Đôi khi, nội y còn được thả ra bên ngoài thường. Đôi khi chiếc thường được kéo lên cao (như phụ nữ thời Đường từng hay làm và sau này được ưa chuộng tại Triều Tiên), làm thành kiểu “cao thúc”. Khi nội y phụ nữ chỉ là dạng quấn quanh ngực, kết hợp với váy kéo cao và đối khâm, sẽ tạo nên một kiểu trang phục khá giống tiện phục của các nữ hậu phi thời Đường.) 

Võ Trinh bước đến gần Mai Trục Vũ giữa ánh mắt tò mò của mọi người, nàng đưa tay ra phía y, Mai Trục Vũ tiến lên hai bước rồi nắm lấy tay nàng.

Võ Trinh: "Lang quân, đi một nơi với ta."

Mai Trục Vũ: "Được."

Cảm nhận ánh nhìn của các quan lại xung quanh đang dần thay đổi, khóe môi Võ Trinh khẽ nhếch lên, nàng nghiêng người ghé sát bên tai Mai Trục Vũ nói khẽ: "Là đến kỹ viện."

Mai Trục Vũ: "...Được."

Võ Trinh cười rộ lên rồi nắm tay y kéo đi, hai người sóng bước bên nhau, khoảng cách gần đến mức tà áo và vạt váy đôi lúc khẽ chạm vào nhau, Võ Trinh cố tình nói chuyện bằng giọng thật nhỏ, còn Mai Trục Vũ thì một tay chắp sau lưng, tay còn lại bị nàng kéo, cúi đầu đáp lời, giọng nói của y lúc này so với khi nói với người khác lại dịu dàng hơn nhiều.

Cảnh tượng hai người vừa thấp giọng trò chuyện vừa bước đi bên nhau, tự nhiên toát lên một sự thân mật khó diễn tả, vốn những quan lại trong hình bộ chưa từng thấy cảnh Mai Trục Vũ và Võ Trinh ở cạnh nhau, giờ phút này không khỏi ngờ vực những lời đồn rằng phu thê bất hòa, tình cảm lạnh nhạt. Nhìn dáng vẻ hiện tại, nào có bất hòa chứ, rõ ràng là tình ý dạt dào, ân ái khắng khít.

Ra khỏi quan thự hình bộ, Võ Trinh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay rộng lớn của nam nhân bên cạnh, khẽ kéo đầu ngón tay của y và nói: "Dạo gần đây ta nghe được vài lời đồn không hay, có phải lang quân bị bắt nạt đúng không ? Có người nào đến gây khó dễ cho chàng chăng ?"

Mai Trục Vũ không hiểu vì sao nàng lại hỏi vậy, thực tế thì chưa từng có ai dám bắt nạt y từ nhỏ đến lớn, thấy Mai Trục Vũ lắc đầu khẳng định không có, ánh mắt Võ Trinh đầy yêu thương lại vỗ về bàn tay của y: "Tính tình chàng tốt như thế, đến lúc bị người ta ức hiếp cũng chẳng chịu nói ra đâu."

Mai Trục Vũ: "...?" Nhưng thật sự là không có mà.

Võ Trinh chẳng biết mình đang suy diễn điều gì, lại liếc nhìn y một cái, giọng điệu dịu dàng an ủi: "Không sao, sau này sẽ không có chuyện đó đâu."

Nói rồi, nàng chuyển đề tài: "Đua thuyền rồng vào dịp Đoan Ngọ trước đó, chàng giành được vị trí tốt, mọi người đều khen ngợi công lao của chàng, bọn Thôi Cửu bảo muốn mời chàng tụ họp một lần. Dạo này ta hơi bận, không thể về nhà, nay vừa hay có thời gian rảnh nên đã chọn hôm nay. Ngày mai chàng không cần đến quan thự, tối nay cứ chơi muộn một chút cũng không sao."

"Ừm." Mai Trục Vũ khẽ đáp, ánh mắt chăm chú nhìn nàng. Võ Trinh nghiêng đầu, thấy y cứ nhìn mình không chớp mắt, nàng bật cười trêu: "Mắt chẳng thèm nháy lấy một cái, mấy hôm không gặp đã nhớ ta đến vậy sao ?"

Mai Trục Vũ có chút lúng túng, chỉ đành dời ánh mắt đi nơi khác, nhưng từ chim trời trên cao đến cây cối dưới đất thì vẫn quay về phía Võ Trinh, Võ Trinh đã quen với ánh mắt người khác nhìn mình nên cũng chẳng bận tâm, dửng dưng để mặc y nhìn. Thỉnh thoảng nàng còn đáp lại bằng một ánh mắt chứa chan ý cười, tràn ngập vẻ dung túng.

Lần đầu tiên trong đời Mai Trục Vũ bước vào kỹ viện, lại là được chính thê tử của mình dẫn vào. Quả thực nàng rất thông thuộc nơi này, khi đến phường Bình Khang thì đã có hai nô bộc chờ sẵn trước cổng, cung kính bước lên tiếp đón, nhiệt tình dẫn hai người vào một khu nhà. Trong sân trồng đầy hoa cỏ, đào kênh dẫn nước, còn xây một nền gỗ nổi trên mặt nước. Trên nền gỗ là một không gian sáu góc đủ rộng để vài chục người ngồi vây quanh, ở các góc được dựng bằng sáu cột đá sơn đỏ, đỡ lấy phần mái tám bảo tháp, những đầu mái vút cao treo đèn lồng dài hai thước. Giữa các cột đỏ buông rủ màn tre và sa mỏng, trong ánh chiều dần nhạt, ánh đèn mờ ảo hắt qua lớp rèm, phản chiếu trên mặt nước, tạo thành cảnh tượng gợn sóng lung linh.

Trong đình đã bày sẵn các loại bàn thấp, đệm mềm và bình phong, vài người ngồi đó đều là những khuôn mặt quen thuộc, Thôi Cửu, Mai Tứ, Triệu lang quân cùng với Tôn nương tử, bọn họ thấy Võ Trinh cùng Mai Trục Vũ bước vào thì giơ tay vẫy gọi:
"Cuối cùng cũng đến rồi, mau ngồi."

Mai Trục Vũ định bước tới chào hỏi từng người nhưng Võ Trinh không cho, kéo thẳng y đến một vị trí rồi bảo y ngồi xuống: "Đa lễ làm gì, cứ tùy ý là được."

Nói xong, nàng cầm một chiếc búa nhỏ gõ lên chiếc chuông vàng đặt trên bàn, tiếng chuông leng keng vang lên, ngay sau đó có một nô bộc nhanh chóng bước vào đình, Võ Trinh nói: "Cho lang quân một phần canh Ngân Long kèm mì mịn sợi tuyết, nhớ là phải để Mã nương tử tự tay nấu, thêm hai món mật tiên nhân và bánh ngọc lộ đoàn, ta nhớ ngày rằm các người thường nấu canh thập hoa, vậy thì mang thêm một phần."

Nô bộc ghi nhớ kỹ càng, gật đầu rồi nhanh chóng lui ra. Võ Trinh quay sang nói với Mai Trục Vũ: "Ăn tạm chút gì trước, Mã nương tử có mấy món đặc biệt, ta thấy ngon, không biết chàng có thích không, nếu hợp khẩu vị thì lần sau chúng ta lại đến, gọi một bàn đầy món."

Dù là một kỹ viện nhưng không thể phủ nhận nơi này hoàn toàn khác xa với những gì Mai Trục Vũ từng tưởng tượng, khung cảnh nơi đây khiến lòng người thư thái, dễ chịu và đặc biệt không có bóng dáng các cô nương phấn son lộng lẫy ra tiếp khách. Chỉ có nhóm người bọn họ, mỗi người tự do làm việc của mình trong một không gian thoải mái.

Sau khi Mai Tứ chào y một tiếng thì vùi đầu vào bàn sau bức bình phong, chăm chú vẽ vời gì đó, Thôi Cửu đang chỉnh một cây đàn, thỉnh thoảng gảy nhẹ vài cái, Triệu lang quân ngồi nghịch một hộp thẻ rượu, vừa làm vừa lẩm bẩm, Tôn nương tử yên vị bên cạnh một lò hương, trước mặt bày đủ loại hộp và chai lọ lớn nhỏ, thỉnh thoảng lại nhặt vài thứ bột rắc vào lò hương, có người tựa vào cột uống rượu, có hai người dưới ánh đèn đang chơi cờ, mỗi người một việc, ai cũng tự tìm niềm vui riêng.

Võ Trinh thì đang dùng một con dao nhỏ để bổ dưa, tay nàng thoăn thoắt, lột sạch vỏ quả dưa ngọc trắng mịn, sau đó cắt thành từng miếng vuông vức, gọn gàng bày lên đĩa, cuối cùng đẩy đến trước mặt Mai Trục Vũ.

"Chàng muốn ăn luôn thế này, hay để lát nữa ta trộn cùng sữa đặc với mật ong ?"

"Thế này là được rồi."

Võ Trinh chống một tay lên bàn, chống cằm nhìn y, ánh mắt mang theo nét cười, "Đừng gò bó, ta chỉ muốn đưa chàng đến để xem thường ngày ta làm gì ở đây, cũng muốn chàng biết rằng những lời đồn đại ngoài kia không phải sự thật, ta đến kỹ viện cũng chỉ để nghe nhạc xem múa mà thôi."

Nàng nói tự nhiên thoải mái, còn Mai Trục Vũ thì gật đầu, đáp lời không chút do dự:
"Ta biết." 
Vốn dĩ y có khả năng nhìn tướng đoán khí, mà khí chất của Võ Trinh lại tinh thuần trong sáng, ánh mắt kiên định, không chút vẩn đục, đây là người ngay thẳng và chính trực.

"Đừng để tâm lời đồn, tất cả đều không đáng tin." Mai Trục Vũ nói.

Võ Trinh: "Đây là lời ta muốn nói với chàng." Thôi được rồi, đúng là nàng lo nghĩ dư thừa rồi, quả thật lang quân nhà nàng không bận tâm đến những lời đồn thổi nhảm nhí ngoài kia, nàng còn tưởng y sẽ giận hờn, ghen tuông một chút nhưng không ngờ y lại tin tưởng nàng đến vậy, tấm lòng lại rộng lượng đến thế. Có người đã thành thân trong số bạn bè của Võ Trinh, nàng từng hỏi chuyện thì phát hiện ra hầu như ai cũng sẽ có lúc tranh cãi với phu quân hoặc phu nhân trong nhà, dù chỉ là hiểu lầm nhỏ hay những va chạm vụn vặt, việc xảy ra xích mích là điều thường tình.

Nhưng khi ở bên Mai Trục Vũ, nàng nhận ra giữa họ chưa từng có bất kỳ mâu thuẫn hay xung đột nào. Đừng nói đến cãi vã, thậm chí lang quân của nàng chưa từng nói với nàng một lời không hay. Dù nàng đối xử với y thế nào, xa cách hay thân mật, y đều thản nhiên đón nhận. Khi gặp nàng, y sẽ vui mừng, còn khi không gặp thì y cũng không bao giờ chủ động tìm đến, sự bình thản ấy khiến nàng cảm thấy tự do, chẳng khác gì cuộc sống trước khi kết hôn

Võ Trinh bỗng nhiên nghĩ rằng, với tâm thái điềm tĩnh và khả năng kiềm chế của Mai Trục Vũ thì y hoàn toàn có thể tu đạo, nếu quyết chí thì nhất định sẽ đạt được thành tựu lớn.

Sau khi vị đạo sĩ lợi hại Mai lang quân này ăn xong đồ ăn, chính là những món Võ Trinh đã thay y gọi trước đó không khỏi cảm thán, dù bình thường y không mấy quan tâm chuyện ăn uống nhưng tài nghệ nấu nướng của nơi này thực hiếm thấy, ngay cả trong thành Trường An cũng ít ai sánh được.

Dùng bữa xong, Võ Trinh cùng y tán gẫu đôi câu, nhấm nháp ít hoa quả, chẳng mấy chốc trời đã tối hẳn.

Lúc này, có nhóm hạ nhân đến thắp đèn, dù ánh sáng nơi đây đã khá đủ đầy nhưng mười mấy hạ nhân lại đồng loạt thắp sáng những chiếc đèn nhỏ ở các góc cùng một chiếc đèn lớn có thể xoay tròn đặt ở trung tâm. Ngoài ra, trên mặt nước quanh đình cũng được thắp thêm đèn, nước chỉ sâu đến bắp chân, những chiếc đèn được đặt ở mép nước theo dòng chảy tụ lại quanh đình, khiến cả bên trong lẫn bên ngoài rực sáng như ban ngày.

Từ xa xa vọng lại tiếng leng keng, một nhóm vũ công mặc trang phục mỏng manh, nhẹ nhàng đẩy nhau, rụt rè bước vào, theo sau là mấy nương tử cầm nhạc cụ.

Dẫn đầu nhóm là một nương tử thanh tao, mặc chiếc váy lụa màu tím sẫm, sau khi nàng ngồi xuống thì khẽ mỉm cười, gật đầu chào Võ Trinh. Các vũ công xếp thành đội hình ở trung tâm đình, khi tiếng đàn tỳ bà đầu tiên vang lên từ tay nàng, những thân hình uyển chuyển bắt đầu chuyển động theo điệu nhạc.

Cơn gió nhẹ khẽ lướt qua đình, những dải lụa trên tay các vũ công bay lượn như những nhành rong mềm mại trôi nổi trong nước, ánh đèn lớn chiếu bóng họ lên nền màn che, càng làm nổi bật những đường nét mảnh mai và dịu dàng. Chuông nhỏ đính trên người họ khẽ rung lên, hòa cùng bước chân nhẹ nhàng và tà váy tung bay, tạo nên một khung cảnh mơ màng, tựa hoa như sương huyền ảo mà xinh đẹp vô ngần.

Tiếng đàn tỳ bà của nương tử trong trẻo và êm tai, như hòa quyện cùng làn gió và màn đêm tĩnh mịch. Võ Trinh tựa cằm lên tay, khép hờ đôi mắt lắng nghe, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên vành đĩa ngọc trắng trên bàn, thỉnh thoảng phát ra những tiếng vang rất nhỏ, như thể đang nghiền ngẫm, thưởng thức hương vị của âm thanh. Dù trước đó mọi người đang bận rộn gì đó trong đình, giờ đều chăm chú thưởng thức tiếng đàn và điệu múa. Chỉ có Mai Trục Vũ, ánh mắt y vẫn kiên định dừng lại trên người Võ Trinh, không hề lay động, cũng không chia sẻ cho bất kỳ ai hay bất cứ thứ gì dù chỉ một thoáng.

Những khúc nhạc dịu dàng, vũ điệu uyển chuyển kia, dù đẹp đến mấy, cũng chẳng đủ để lay động trái tim bền vững như đá tảng của chàng đạo sĩ này. Mai Trục Vũ vẫn giữ trọn sự tập trung của mình vào việc giải tỏa nỗi tương tư chất chứa trong lòng.

Khi điệu nhảy cùng âm nhạc kết thúc, Tỳ Bà nương tử khẽ thở dài rồi cất tiếng hỏi:
"Khúc nhạc mới này của Uyển nương thế nào, ý các vị ra sao ?"

Thôi Cửu lập tức khen ngợi: "Thật sự rất hay, kỹ nghệ của Uyển nương tử ngày càng tinh xảo."

Mọi người cũng lần lượt gật đầu khen ngợi, nhưng vẻ mặt của Uyển nương lại không mấy vui, ngược lại còn thấp thoáng nét âu sầu. Cuối cùng nàng quay sang hỏi Võ Trinh, "Nhị nương tử, ý của người thế nào ?"

Võ Trinh lắc đầu, "Không được, có vài chỗ nghe vẫn còn gượng gạo, khúc nhạc lần này ý vị khác biệt so với trước nhưng vẫn không thoát ra được, rơi vào trạng thái lưng chừng, nghe qua thì ổn nhưng nếu lắng nghe kỹ thì vẫn có nhiều thứ phải cân nhắc."

Uyển nương nghe lời nhận xét thẳng thắn của Võ Trinh thì không những không giận mà đôi mắt lại sáng lên, thân mình vô thức hơi nghiêng tới nói: "Không biết liệu có thể mời nhị nương tử chỉ giáo thêm đôi chút được không ?"

Hiện nay âm nhạc và múa rất được ưu chuộng , ngay cả hoàng đế cũng đắm chìm trong thú vui này, huống chi chốn dân gian. Võ Trinh với tài thưởng nhạc và khiếu thẩm mỹ đã được chính hoàng đế công nhận, tất nhiên nàng cũng là người am tường trong lĩnh vực này nhưng hiếm khi nàng trực tiếp biểu diễn mà thường chỉ đánh giá và góp ý. Nhưng hôm nay, nàng liếc sang Mai Trục Vũ bên cạnh, nghĩ thầm rằng đã dẫn y đến vui chơi, tự tay đàn vài khúc giúp thêm phần hứng khởi cũng không sao.

Võ Trinh đứng dậy, bước đến ngồi dưới ánh đèn, nàng không ngồi trên đệm mềm như các nhạc công khác mà ôm lấy cây tỳ bà mà Uyển nương đưa qua, ung dung ngồi trên một chiếc ghế Hồ*. Dáng ngồi của nàng không quá nghiêm chỉnh, có phần tùy ý nhưng khi cúi đầu chạm tay lên dây đàn, từng động tác lại như tỏa ra một sức hút khiến người ta không thể dời mắt.

(*Ghế hồ: một loại ghế có thể gấp nhỏ lại)

Khúc nhạc trước không thể làm trái tim Mai Trục Vũ rung động nhưng dưới những ngón tay khéo léo của Võ Trinh, khúc nhạc này đã khiến nơi trái tim vững chãi ấy nảy mầm một đóa hoa tươi thắm.

-------

Đối khâm 

Cre: daivietcophong



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên