Chương 39 : Cảnh cáo.
"Mai lang trung, chẳng phải huynh vừa mới cưới Võ nhị nương tử nổi danh khắp Trường An sao, vậy mà ta chẳng thấy trên mặt huynh có lấy một chút hân hoan nào, chẳng lẽ cuộc sống không được như ý ?"
Thôi Thủ Nguyên là ty lang trung của hình bộ, đột nhiên hắn tiến lại gần Mai Trục Vũ, giọng điệu thân thiện hỏi han. Vốn dĩ Mai Trục Vũ là người thích làm thứ một mình, mỗi ngày ăn trưa đều không ai quấy rầy ở quan thự hình bộ, không ngờ hôm nay lại có một vị khách không mời mà đến.
Mai Trục Vũ liếc nhìn Thôi Thủ Nguyên, trước đây ít khi người này nói chuyện với y nhưng lại rất được lòng đồng liêu ở hình bộ. Thôi Thủ Nguyên là kẻ thích mời mọc người ta đến thanh lâu tửu quán, ra tay hào phóng, rất giỏi kết giao bằng hữu. Mai Trục Vũ không mấy qua lại với hắn, thái độ lãnh đạm chỉ gật đầu định rời đi.
Ai ngờ Thôi Thủ Nguyên chẳng chịu buông tha mà còn theo sát phía sau, "Đại lang à, tối nay chúng ta hẹn đến chỗ Thái nương tử ở phường Bình Khang chơi một chút, ngài có muốn đi cùng không ?"
Mai Trục Vũ lắc đầu: "Cảm ơn lời mời, ta không đi."
Thôi Thủ Nguyên tặc lưỡi, "Không phải ta nói chứ, đại lang, phu nhân nhà huynh là kẻ chẳng câu nệ gì, đi thanh lâu còn nhiều hơn cả ta, chẳng lẽ trong lòng huynh không có chút suy nghĩ nào sao ? Ta biết hết đó, tuy nàng ta đã gả cho huynh, nhưng vẫn ở lại phủ Dự Quốc Công, đến cả ngôi nhà của huynh cũng chưa từng ghé qua, rõ ràng là lòng không có huynh. Điều này cũng bình thường thôi, ai mà chả biết tính tình của Võ nhị nương tử ra sao, ta có thể hiểu nỗi muộn phiền trong lòng huynh. Nhưng đàn ông mà, phải phóng khoáng một chút, chọn nhà vợ khéo như vậy, sau này giúp ích cho huynh nhiều đó, chút bực bội nhỏ nhặt này thì có đáng là gì, ta cùng huynh đồng cảnh ngộ, muốn kết bạn tri kỷ, nên mới đến rủ huynh..."
Thôi Thủ Nguyên huyên thuyên một hồi lâu, Mai Trục Vũ vẫn không có phản ứng gì, y đợi hắn nói xong mới lạnh nhạt đáp: "Đừng cản trở ta ở đây, về chỗ của huynh đi."
Lời nói thẳng thừng của Mai Trục Vũ khiến Thôi Thủ Nguyên sững người, mất mấy giây mới hiểu rõ ý tứ, sắc mặt hắn lập tức tối sầm, tay đập mạnh xuống bàn, đứng phắt dậy, quay người bỏ đi, miệng lẩm bẩm chửi rủa: "Trước đây còn tưởng là kẻ trầm lặng ngay thẳng, hóa ra chỉ là đồ không biết điều, nghĩ rằng trèo được lên phủ Dự Quốc Công thì hay ho lắm sao."
Mai Trục Vũ chẳng buồn để ý, tiếp tục làm việc của mình. Từ khi chuyện hôn sự của y và Võ Trinh truyền ra ngoài thì những lời đàm tiếu chẳng lúc nào ngớt, sau khi thành thân thì lại càng nhiều kẻ đặt điều. Nói y vì tham quyền quý mà không ngại cưới một nương tử ế chồng, nói y hồ đồ chọn sai người, không muốn sống yên ổn, thậm chí còn bảo y không quản nổi thê tử, mất hết thể diện đàn ông. Có kẻ lạnh lùng chế nhạo trước mặt, có kẻ cười cợt sau lưng, Mai Trục Vũ hiểu rõ tất cả nhưng y không quan tâm.
Võ Trinh ra sao, y là người hiểu rõ nhất, người đời nghĩ thế nào, nói gì đều không thể ảnh hưởng đến y, vốn dĩ y chẳng màng đến ánh mắt của người khác, chỉ là luôn có những kẻ tự cho mình đúng, muốn đến cười nhạo y.
Nghĩ đến Võ Trinh, tay Mai Trục Vũ thoáng khựng lại, ánh mắt ngước nhìn ra khung cửa sổ ngập tràn sắc xanh của cây lá. Đã mấy ngày y chưa gặp Võ Trinh, sau lễ Đoan Ngọ thì Võ Chân trở về phủ Dự Quốc Công, những ngày qua đều không thấy xuất hiện.
Mấy ngày trước và sau Đoan Ngọ, Võ Trinh luôn ở bên cạnh Mai Trục Vũ. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, gần như cậu đã quen với cảm giác luôn dõi mắt theo nàng ở bất cứ nơi đâu. Nhưng sau khi Võ Trinh trở về phủ Dự Quốc Công thì đây là lần đầu tiên y cảm nhận rõ rệt sự trống vắng trong ngôi nhà của mình, một nơi mà trước đây vốn dĩ y đã quen thuộc, nay vì thiếu vắng một người mà bỗng trở nên rộng lớn và lạnh lẽo đến lạ kỳ.
Trước khi quen biết Võ Trinh, Mai Trục Vũ chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày y sẽ không chịu nổi sự yên tĩnh lạnh lùng mà trước đây vẫn luôn là thói quen.
Trên đường tan ca về nhà, y vô tình nghe được Thôi Thủ Nguyên đang nói chuyện với hai quan viên khác của hình bộ, nội dung không gì khác ngoài chuyện của y. Giọng điệu của Thôi Thủ Nguyên đầy khinh miệt và chế nhạo: "Tên họ Mai kia thì có ích gì, ngay cả một nữ nhân cũng không quản nổi. Ta nghe nói mấy ngày nay Võ nhị nương tử toàn ở chỗ Hộc Châu. Chưa bao giờ thấy đàn bà con gái mà ra ngoài tìm thú vui mà phu quân lại mặc kệ như vậy, tên Mai Trục Vũ này không phải là vô dụng không quản nổi mà là không dám quản, chỉ biết nuốt cục tức vào người thôi."
Mai Trục Vũ không nghe thêm, cũng chẳng để những lời nói đó trong lòng, nghe rồi thì bỏ qua, không buồn bận tâm. Y định sau khi về nhà sẽ luyện vẽ bùa, đã mấy ngày chưa động đến bút mực, e là tay chân có phần lụt nghề, đúng lúc không có việc gì làm, y cho rằng đây cũng là cách hay để tĩnh tâm một chút.
Nhưng Võ Trinh lại không có tấm lòng rộng lượng như y. Số phận trớ trêu, khi Thôi Thủ Nguyên cùng bạn bè đến phường Bình Khang vui chơi đêm ấy, hắn uống quá chén nên không kìm được, tuôn ra đầy những lời phàn nàn và xỉa xói Mai Trục Vũ. Thật tình cờ, Võ Trinh đang ở gần đó và nghe thấy hết mọi chuyện.
"Các ngươi đừng nhìn Mai Trục Vũ ra vẻ không quan tâm gì ở hình bộ, bên trong chắc hẳn hận không chịu nổi. Nam nhân nào mà chịu được thê tử của mình ra ngoài mèo mỡ chứ, ngoài ngoài người cô Quý Phi kia, hắn lấy gì đấu lại phủ Dự Quốc Công chứ, chỉ có thể nuốt giận mà thôi. Đúng là đồ vô dụng, lại còn cố làm ra vẻ rộng lượng không màng sự đời."
"Ngày thường hắn coi thường, không thèm đồng lõa với chúng ta. Thực tế thì sao, chẳng phải vì muốn nhờ thế lực của phủ Dự Quốc Công nên mới cưới Võ Trinh à, Đừng có đùa, hắn còn giỏi luồn lách hơn chúng ta nhiều, chỉ cần chịu nhịn chuyện Võ Trinh lăng nhăng bên ngoài, sau này thăng quan tiến chức, phú quý vinh hoa, đó đâu phải thứ người bình thường làm được..."
Võ Trinh đứng ở lan can lầu hai, chỉ tay xuống nơi Thôi Thủ Nguyên đang lớn giọng nói những lời chua ngoa, nàng cười lạnh hỏi: "Kia là thứ gì vậy, ở đâu ra thế ?"
Hộc Châu đứng bên cạnh, vừa cười vừa tỏ vẻ hả hê, ánh mắt đầy vẻ thương hại nhìn xuống Thôi Thủ Nguyên, "Đó là Thôi Thủ Nguyên, một trong bố ty lang trung của hình bộ, cùng chức vụ với tiểu lang quân nhà ngài. Hắn hay đến phường Bình Khang này tìm thú vui, có lẽ ngài không quen hắn, nhưng thê tử hắn là quận chúa Lý Ngọc U của phủ Đơn Dương Vương."
Võ Trinh không xa lạ gì Lý Ngọc U, trước đây hai người từng đi chơi vài lần nhưng Lý Ngọc U tính tình phóng đãng, nuôi không ít nam sủng, mỗi lần ra ngoài đều mang theo cả đám, ôm ấp thân mật ngay trước mặt mọi người. Võ Trinh thấy phiền, không chịu nổi cái cảnh nhốn nháo ngấy ngán đó nên từ đó không còn đi cùng Lý Ngọc U nữa.
Hộc Châu thấy biểu cảm lạnh lùng pha chút nhăn nhó của Miêu Công bèn lên tiếng an ủi: "Chỉ là một kẻ không ra gì, dù hắn có nói mấy lời ngu xuẩn thì cùng lắm nghe cho có, chỉnh hắn một chút rồi thôi, không đáng để nổi giận."
Võ Trinh xua tay, có chút đau đầu nên đưa tay day nhẹ trán, "Không phải, ta đang nghĩ chuyện khác."
Hộc Châu: "Chuyện gì vậy ?"
Vẻ mặt Võ Trinh phức tạp, "Tính tình lang quân nhà ta ngay thẳng, ít khi để tâm người khác nghĩ gì, nhưng những kẻ như thế này chắc chắn đã nhiều lần nói xấu sau lưng, có lẽ chàng cũng đã nghe không ít mấy lời này..."
Hộc Châu hiểu chuyện: "À, đau lòng rồi chứ gì, lo lang quân nhà ngài nghe mấy lời này lại nghi ngờ ngài sao ?"
Võ Trinh: "Chuyện đó thì không, chàng thích ta đến thế, chuyện gì cũng chẳng buồn để ý, ta nghĩ chàng sẽ không để tâm những lời này."
Hộc Châu: "Vậy ngài còn lo gì nữa, lang quân nhà ngài sẽ chẳng vì chuyện này mà nghĩ ngợi đâu, chẳng phải ngài cũng thường nghe người ta bàn tán rồi bỏ qua đó sao, quan tâm làm gì chứ."
Võ Trinh cười lạnh: "Ta đã nghe đủ những lời người ta bàn về mình, nhưng nói xấu lang quân ngay trước mặt ta, thì ta không thể nhịn được."
Hộc Châu: "Người ta có nói trước mặt ngài đâu, nếu thật sự là trước mặt thì ai dám nói mấy lời đó, tiếng tăm dữ dằn của ngài cũng đâu phải nhỏ."
Võ Trinh: "Bị ta nghe thấy thì coi là nói trước mặt."
"Vậy ngài định làm gì ?" Hộc Châu hứng thú hỏi.
Võ Trinh khoanh tay mỉm cười nói: "Làm gì à ? Tiếng xấu đồn xa này của ta còn làm gì đây, hắn dám làm ta khó chịu, ta nhất định phải khiến hắn cũng khó chịu." Dứt lời, nàng ung dung bước xuống lầu. Hộc Châu vừa nhìn là biết có kịch hay, nàng dựa người vào lan can, hào hứng nhìn xuống dưới, chờ đợi màn kịch đặc sắc sắp diễn ra.
Thôi Thủ Nguyên đã suy khướt, Khi Võ Trinh đứng sau lưng thì hắn vẫn không ngừng buông lời dè bỉu về Mai Trục Vũ, nào là không biết điều, nào là kém cỏi, đến khi hai người bạn ngồi hai bên cạnh bỗng nhiên thay đổi sắc mặt, ánh mắt hệt như vừa thấy quỷ, Thôi Thủ Nguyên mới ngờ vực quay đầu lại.
Vừa nhìn thấy Võ Trinh, rượu trong người hắn lập tức tan đi một nửa, hắn rùng mình, sắc mặt tái xanh: "Võ...Võ nhị nương tử..."
Võ Trinh hơi nhướng mày, khoé môi nhếch lên nụ cười đầy vẻ châm chọc, nàng ngồi xuống ngay bên cạnh hắn, khuỷu tay tựa lên bàn, ánh mắt nghiêng nghiêng liếc hắn, giọng điệu nhẹ nhàng mà từng chữ đều sắc như dao, "Ta đã xuất giá, còn gọi ta là Võ nhị nương tử làm gì, lang quân của ta họ Mai, hay là ngươi gọi ta một tiếng Mai phu nhân đi....Thôi lang quân, ngươi có biết lang quân của ta là ai không ?"
Làm sao Thôi Thủ Nguyên không biết được, vừa rồi chính miệng hắn còn đang lải nhải mắng chửi Mai Trục Vũ, nhưng giờ lại hận không thể nuốt hết mấy lời đó vào bụng. Hắn gượng gạo cười hai tiếng, cố tỏ ra tự nhiên, bưng ly rượu lên rót cho Võ Trinh, "Chuyện này....có lẽ ta uống hơi nhiều, đầu óc choáng váng, không nhớ rõ vừa rồi mình nói gì, nếu có lời nào vô lễ, ta xin nhận lỗi với Võ...Mai phu nhân."
Thực ra gia thế của Thôi Thủ Nguyên cũng không phải là hiển hách gì, vì hắn cưới được quận chúa Lý Ngọc U nên mới chen chân được vào giới quyền quý, nhưng phần lớn giao du vẫn chỉ là với các quan lại cấp thấp. Nay thấy Võ Trinh đích thân tới, làm sao hắn dám đắc tội. Võ Trinh được cả hoàng đế lẫn hoàng hậu yêu mến, các vị chủ nhân lớn nhỏ trong cung đều thân thiết với nàng, một nửa số công tử tiểu thư quyền quý trong kinh thành cũng có giao tình với nàng. Nếu thật sự chọc giận nàng, không cần biết chuyện lớn hay nhỏ, hắn nhất định phải chịu khổ.
Trong lòng Thôi Thủ Nguyên hoang mang, thầm nghĩ chỉ cần mình hạ mình xin lỗi, chắc nàng sẽ không làm lớn chuyện, dù sao hắn cũng chỉ mắng Mai Trục Vũ, chẳng qua lời nói có hơi liên lụy tới nàng một chút. Hắn đoán Võ Trinh cũng không quá coi trọng Mai Trục Vũ, chẳng qua là vì sĩ diện mới đến làm khó hắn mà thôi, chứ ngày thường nàng đi dạo các lầu xanh, có biết bao nhiêu tình nhân tri kỷ, nàng để tâm làm gì đến một người chẳng đẹp trai, cũng chẳng khéo léo như Mai Trục Vũ.
Nhưng suy đoán của Thôi Thủ Nguyên lập tức bị dội gáo nước lạnh, chính xác hơn là một chén rượu đổ thẳng lên đầu.
Thôi Thủ Nguyên trợn mắt ngơ ngác nhìn, rượu nhỏ giọt từ đầu tới mặt hắn, lạnh lẽo mà cũng như xé toang tất cả ảo tưởng. Nhìn thấy Võ Trinh đặt chén rượu xuống bàn, hắn mới ngỡ ngàng nhận ra nàng vừa dội hết cả chén rượu vào đầu hắn, không hề nể nang.
"Chuyện này..."
Thôi Thủ Nguyên vừa mở miệng, Võ Trinh đã thay đổi sắc mặt, đứng bật dậy, một tay túm lấy hắn rồi kéo thẳng ra ngoài. Thôi Thủ Nguyên bị nàng lôi xềnh xệch, chân bước loạng choạng không thể trụ vững, trong lòng kinh hãi trước sức mạnh không tưởng của nàng. Hắn giãy dụa muốn thoát ra nhưng hoàn toàn vô vọng.
Ngay giây tiếp theo, một cảm giác lạnh buốt bất ngờ ập đến, Thôi Thủ Nguyên bị Võ Trinh ấn đầu xuống bể nước trồng hoa bông súng. Đàn cá chép trong bể bị khuấy động thì hoảng loạn, bơi tán loạn khắp nơi, còn Thôi Thủ Nguyên bắt đầu giãy giụa theo bản năng.
Nhưng Võ Trinh không chút nương tay, nàng bình thản ấn chặt đầu hắn xuống nước, ung dung chờ một lúc rồi lại túm tóc kéo hắn lên, chua để hắn kịp hớp lấy vài ngụm không khí thì nàng lại mạnh mẽ nhấn đầu hắn xuống bể lần nữa. Cứ như vậy lặp đi lặp lại vài lần, đến khi Thôi Thủ Nguyên toàn thân mềm nhũn, không còn chút sức lực phản kháng thì hắn đã thành bộ dạng nhếch nhác thảm hại. Mặt mũi ướt đẫm, nước mắt, nước mũi hòa lẫn nước bể, xanh lè rêu xanh, chẳng còn chút tôn nghiêm nào.
Khi Võ Trinh buông tay, vứt hắn qua một bên như ném thứ rác rưởi thì Thôi Thủ Nguyên đã tỉnh cả rượu, hắn co rúm người lại, nằm thở hồng hộc, trong lòng ngập tràn sợ hãi lẫn nhục nhã.
Võ Trinh nhìn hắn từ trên cao, thong thả lau sạch nước trên tay, "Lần sau nhớ kỹ, hễ thấy phu quân ta là Mai Trục Vũ thì hãy tự giác tránh xa, nếu còn để chàng nhìn thấy ngươi lần nữa, ta sẽ đánh ngươi thêm lần nữa. Còn dám để ta nghe thấy ngươi nói một câu không hay về chàng, bất kể là trước mặt hay sau lưng, chỉ cần lọt tai ta thì ngươi cứ đợi mà chịu sự 'chăm sóc' của ta đi."
Mặc cho Thôi Thủ Nguyên run rẩy cúi rạp xuống đất, sợ hãi đến mức gần như lăn lóc bỏ chạy, Võ Trinh đã hả dạ rồi thẳng hướng Thành Yêu tìm Liễu Thái Chân.
"Tiểu Xà, mấy hôm nay ta dọn dẹp được không ít rác rưởi, còn lại giao cho ngươi xử lý đấy."
Liễu Thái Chân ủ rũ, uể oải ngẩng đầu lên, trong lòng chẳng mấy hào hứng, mùi hương của rượu hùng hoàng ngập tràn khắp nơi nhân dịp Tết Đoan Ngọ, bản thể của Liễu Thái Chân là một con rắn, dù không sợ vẫn thấy mùi đó thật kinh khủng, hệt như con người ngửi phải thứ gì bẩn thỉu cũng không chịu nổi. Bởi vậy, dạo này Liễu Thái Chân chẳng muốn ra khỏi cửa, mọi việc ở Thành Yêu đều do Võ Trinh cùng Hộc Châu và mấy kẻ khác quán xuyến, bận rộn đến mức ngày đêm chẳng yên.
Nghe Võ Trinh nói vậy, Liễu Thái Chân nhướn mày hỏi: "Gì thế, ngươi bận chuyện gì à ?"
Võ Trinh trả lời mà giọng điệu vô cùng hiển nhiên: "Ta là người đã thành thân rồi, mấy hôm nay chưa đến thăm lang quân nhà ta, bên ngoài lại có kẻ gieo lời thị phi khiến chàng bực bội, đương nhiên ta phải đi an ủi chàng thật tốt."
Nhận xét
Đăng nhận xét