Chương 33: Ngọt và cay ~

Dù mưa đã dần nhỏ lại nhưng vẫn tí tách không ngừng, trời càng lúc càng tối. Nhìn thấy sắp đến giờ đánh trống đóng cổng thành, Phó nương tử cùng Tống lang quân nhiệt tình giữ Võ Trinh và Mai Trục Vũ lại ăn cơm tối, còn mời họ nghỉ lại trong nhà.

"Trinh tỷ, đến giờ này rồi, trở về thật sự rất bất tiện, cứ để bọn ta chu đáo tiếp đãi hai người, ta đã sai nhà bếp chuẩn bị sẵn đồ ăn rồi. Hôm nay trời mưa lạnh, ta bảo bọn họ hầm thịt dê để xua tan hàn khí, sáng nay gia nô mới mua được mấy con gà non tươi ngon, gà chiên giòn ngon lắm đó." Phó nương tử nổi tiếng cầu kỳ trong chuyện ăn uống, bản thân nàng nói đến đó cũng không nhịn được mà chép miệng, "Ta còn bảo người làm món bánh hoa hồng sữa thơm ngọt và pha thêm chút bạch long cao nữa đấy."

Tống lang quân ở phía sau cũng thêm vào một câu: "Đúng vậy đó, Trinh tỷ yên tâm đi, bọn ta đã đặc biệt dặn nhà bếp không bỏ hạt tiêu rồi, tuyệt đối không có chút vị cay nào đâu !"

Vốn dĩ vợ chồng nhà này đều mê ăn cay, bình thường các món ăn trong nhà đều đậm đà, tê cay, trước kia Võ Trinh không muốn ăn cơm ở đây chính vì lo lắng điều đó, bản thân cô là người không ăn nổi cay, nhưng vừa nghe xong câu này thì trong lòng cô bỗng lóe lên một ý nghĩ. Cay ư ? Nghĩ đến dáng vẻ chảy nước mắt, đỏ mặt tía tai của Mai Tứ và Thôi Cửu khi ăn cay lần trước, cô lập tức nảy ra một kế.

Vì vậy cô phất tay một cái, "Không cần, ta muốn đưa lang quân đi ăn vài món ngon."

Phó nương tử nghe cô nói vậy thì lập tức đoán Võ Trinh có ý muốn tìm không gian riêng tư với đại lang nhà họ Mai, tuy trong lòng có chút tiếc nuối nhưng cũng không tiện làm kẻ phá hỏng chuyện tốt của người khác. Dù vậy tò mò vẫn thắng thế, nàng không nhịn được mà hỏi thêm: "Vậy Trinh tỷ định đưa lang quân đi ăn ở đâu thế ?"

Võ Trinh mỉm cười, "Là quán của Ngô nương người Thục mà ngươi và Tống lang quân thích nhất."

Phó nương tử : "Hả ?" Chẳng phải Trinh tỷ là người không ăn cay sao, sao lại đi đến quán đó, chẳng lẽ Mai đại lang thích ăn cay ?

Hai vợ chồng họ nhìn nhau đầy khó hiểu, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người kia rời đi.

Mai Trục Vũ đứng chờ bên ngoài, ngước nhìn sắc trời rồi nói: "Trời đã muộn rồi, ta đưa nàng về."

Võ Trinh: "Không vội, ta muốn dẫn cậu đến một nơi ăn cơm tối."

Mai Trục Vũ thoáng ngập ngừng, Võ Trinh nói: "Cậu không muốn ăn tối cùng ta sao ?"

Mai Trục Vũ lập tức lắc đầu: "Ta nguyện ý, chỉ là muộn rồi, e rằng ăn xong sẽ trễ giờ đóng cổng, không về được."

Võ Trinh chẳng chút bận tâm, "Vậy thì không cần về nữa, chẳng lẽ cậu còn sợ ta không tìm nổi chỗ nghỉ chân sao ?"

Chưa kịp nghe Mai Trục Vũ trả lời, nàng đã quay đầu, nụ cười tinh nghịch hiện rõ trên môi: "Yên tâm đi, ta chỉ dẫn cậu đi ăn chút gì đó thôi, sẽ không làm bậy đâu."

Câu nói của cô tuy nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một tầng ẩn ý khiến Mai Trục Vũ vốn không nghĩ nhiều bỗng chốc trở nên bối rối lạ thường.

"Ta không mang ngựa, nơi ấy lại hơi xa, xem ra chỉ còn cách chúng ta cùng cưỡi chung một ngựa thôi." Võ Trinh vừa nói dứt lời, chẳng đợi Mai Trục Vũ kịp phản ứng, cô đã nhanh nhẹn giẫm lên bàn đạp, nhẹ nhàng nhảy lên yên ngựa rồi đưa tay về phía cậu, "Lên đây."

Nam nữ cùng cưỡi chung một ngựa trên phố lớn, dù thời buổi này phong tục đã thoáng mở nhưng chuyện này vẫn có phần quá mức táo bạo. Mai Trục Vũ nhìn bàn tay cô đang đưa ra, cuối cùng chẳng nói gì, lặng lẽ lên ngựa ngồi phía sau cô.

Võ Trinh thấy cậu thật sự ngồi lên ngựa, không nhịn được mà bật cười, "Cậu không sợ bị người ta buộc tội tác phong không đứng đắn sao ? Đám ngự sử ấy thích nhất là xen vào mấy chuyện này đấy, lỡ mà bị trông thấy thật, cậu chắc sẽ bị trách phạt."

Mai Trục Vũ nắm lấy dây cương, khẽ đáp bằng giọng trầm thấp: "Không sao." Chỉ cần cô không để tâm, cậu cũng chẳng muốn từ chối, sợ làm cô mất hứng.

Mặc dù Võ Trinh là người tùy hứng, làm việc không câu nệ phép tắc nhưng cô chưa bao giờ thích liên lụy người khác, huống chi tiểu lang quân lại là người mà cô khá thích, đương nhiên sẽ không để cậu chịu bất bình rồi. Nàng bèn bật cười sảng khoái, giật dây cương cuộn vào tay rồi quay đầu nói với Mai Trục Vũ: "Bám chắc vào, ta dẫn đường. Cậu cứ yên tâm, ta biết vài con đường nhỏ, tuyệt đối không để ai chú ý đâu."

Những con đường nhỏ mà cô nói quả thật vô cùng vắng vẻ và hẻo lánh, chỉ tình cờ gặp đúng hai người qua lại trên suốt chặng đường. Võ Trinh lại thúc ngựa phi nhanh, trong màn đêm dần buông xuống, dù có ai nhìn thấy cũng chỉ thấp thoáng bóng dáng hai người, khó lòng nhận ra rõ ràng diện mạo của họ.

Ban đầu Mai Trục Vũ còn cố giữ khoảng cách với Võ Trinh nhưng khi ngựa phi nước đại, khoảng cách ấy nhanh chóng bị xóa nhòa. Cậu cúi đầu xuống là có thể ngửi thấy hương thơm dịu nhẹ tỏa ra từ người cô, hòa quyện với mùi hoa mẫu đơn hồng cài trên mái tóc đen nhánh. Nhìn đóa hoa khẽ rung rinh theo nhịp vó ngựa, Mai Trục Vũ bất giác thất thần, trong lòng thấp thỏm lo sợ nó sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào.

Mái tóc của Võ Trinh được búi gọn, để lộ phần cổ trắng ngần, chiếc áo cô đang mặc là của Phó nương tử, hơi rộng so với dáng người cô. Khi cưỡi ngựa, cổ áo tự nhiên mở ra, vạt áo hơi trễ xuống để lộ một mảng da thịt mịn màng trắng muốt, tựa như phát sáng trong bóng chiều chạng vạng, Mai Trục Vũ bỗng thấy tim mình rối loạn, đôi tai nóng bừng. Cậu hốt hoảng nhận ra ánh mắt mình đang dừng lại ở nơi không nên nhìn, tâm trí hoảng loạn, chẳng biết nên làm gì.

Mai Trục Vũ mấy lần đều muốn đưa tay kéo lại cổ áo cho Võ Trinh nhưng nghĩ đi nghĩ lại, e là việc này quá đường đột, đành vội vã dời ánh mắt, chỉ dám chăm chú nhìn vào mái tóc cô cùng đóa mẫu đơn đang nhẹ đong đưa.

Mưa đã gần tạnh, chỉ còn vài hạt mưa lất phất, cả hai đi một đoạn đường dài, quần áo lại bị thấm ướt thêm một chút nhưng may mắn là đã đến nơi.

"Đến rồi." Võ Trinh nói xong, chẳng chờ Mai Trục Vũ phản ứng, cô đã kéo tay cậu bước vào tòa lầu sáng rực ánh đèn trước mặt.

Phường Sùng Nhân này nổi tiếng có nhiều quán trọ và nhà khách, nơi ở của các lữ khách từ khắp bốn phương. Trước đây vào thời điểm trước và sau kỳ thi mùa xuân, nơi đây còn nhộn nhịp hơn cả, khắp nơi đều là bóng dáng các sĩ tử trẻ tuổi qua lại, khiến bao tiểu thư khuê các phải xao lòng, lén lút ngắm nhìn. Giờ kỳ thi đã qua, khung cảnh sôi động ngày ấy cũng lắng xuống phần nào, tuy vẫn còn vài nho sinh lưu lại chưa về quê nhưng đa phần những người trọ lại lúc này là các thương nhân, người buôn bán, tìm đường lập nghiệp ở Trường An. Khu vực này còn có cả thương nhân người Hồ đến từ Tây Vực nhưng họ thường tập trung ở phía bên kia.

Nơi Võ Trinh dẫn Mai Trục Vũ đến là khu tập trung những tửu lâu, quán ăn nổi tiếng nhất trong phường. Dù giờ này những khu vực khác đã chìm vào yên tĩnh thì nơi này vẫn rực rỡ ánh đèn lồng và tiếng người ồn ã. Từng gian tửu lâu vẫn tưng bừng, khách khứa cạn chén cùng nhau, tiếng cười nói hòa cùng hương rượu thịt thơm nức tỏa ra không ngừng. Đâu đó tiếng tỳ bà réo rắt của các ca nữ vang lên, lan xa mấy dặm đường, càng khiến cho bầu không khí thêm phần náo nhiệt.

Quán ăn mà Võ Trinh và Mai Trục Vũ vừa bước đã có thể ngửi thấy mùi thơm nồng đậm vị cay xộc thẳng vào mũi từ xa, quán này do một người gốc Ba Thục làm chủ, vì vậy các món ăn phần lớn đều mang đậm hương vị đặc trưng của vùng đất ấy.

Ở Trường An cũng có không ít thực khách yêu thích hương vị cay nồng này, mà quán của Ngô nương lại nổi tiếng là chuẩn vị nhất nên ngày nào khách khứa cũng tấp nập không ngớt, người khác đến đây vào giờ này e là khó mà tìm được chỗ ngồi nhưng Võ Trinh vốn quen biết với bà chủ Ngô Nương, cả hai được dẫn lên lầu trên, vào một phòng riêng biệt để tiếp đãi.

Ngô nương nghe Võ Trinh gọi món thì không khỏi ngạc nhiên nhìn cô, nàng biết rõ Võ nhị nương tử không ăn nổi cay, thế mà hôm nay toàn bộ món cô gọi đều là những món cay nhất trong thực đơn. Tuy có chút thắc mắc nhưng Ngô nương cũng là người lão luyện, mở quán đã nhiều năm nên hiểu rõ đạo tiếp khách nên không hỏi nhiều, thấy Võ Trinh không có nói gì thêm thì nhanh chóng lui xuống bếp chuẩn bị.

Chẳng bao lâu sau, các món ăn được dọn lên, quả nhiên cả một mảng đỏ au nổi bật bởi sắc màu của hạt tiêu, hoa tiêu, thù du và các loại gia vị cay nồng khác. Chỉ ngửi thôi mà mùi cay đã xộc lên tận mũi, khiến ai nấy đều không dám vội động đũa.

Võ Trinh nghiêng đầu nhìn Mai Trục Vũ, "Nếm thử xem."

Mai Trục Vũ không nói một lời, cầm đũa lên gắp miếng cá, im lặng ăn từng miếng một, biểu cảm chẳng hề thay đổi. Võ Trinh cũng lấy lệ gắp thử vài đũa nhưng chỉ vừa cho vào miệng, cô đã cảm thấy như mình đang ngậm cả một ngọn lửa hừng hực cháy, đầu lưỡi tê rát, cổ họng bỏng cháy nhưng cô vẫn giữ vẻ thản nhiên, chỉ rót cho mình một chén trà để giải cay. Trà này là trà thảo mộc do chính Ngô nương tự tay pha chế, có tác dụng thanh nhiệt, giải hỏa, rất hợp để dùng sau khi ăn đồ cay.

Tuy nhiên Võ Trinh đã quá coi thường mấy món ăn này rồi, cô chẳng thấy nước mắt của tiểu lang quân đâu mà chính cô lại là người sắp khóc đến nơi.

"Cậu không thấy cay sao ?" Cô nhịn không được mà hỏi.

Mai Trục Vũ thoáng nhìn đôi môi đỏ ửng của Võ Trinh rồi lập tức dời mắt đi, "Vẫn ổn." Sư môn của cậu ở núi Tây Lĩnh, vốn dĩ nơi ấy gần Ba Thục, dân bản xứ cũng thường ăn cay để chống chọi với khí hậu lạnh lẽo, hơn nữa thuở nhỏ cậu từng sống trên núi tuyết quanh năm giá rét, món ăn cay nồng để giữ ấm trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống.

Mai Trục Vũ không phải là người kén ăn, cậu vẫn chấp nhận được mấy món ăn này, nhưng cũng không hẳn là yêu thích. Tuy nhiên cậu nhận ra hình như Võ Trinh đang cố gắng chịu đựng, cô chỉ mới ăn vài đũa đã liên tục uống nước.

"Nếu nàng không thích, chi bằng chúng ta đổi sang nơi khác ?" Mai Trục Vũ nhẹ giọng đề nghị, ánh mắt nhìn cô đầy quan tâm, cậu đã sớm nhận ra cô đang miễn cưỡng, cố tình giả vờ như không có gì, ăn thêm vài miếng rồi lại lặng lẽ uống trà.

Võ Trinh nghe vậy thì ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng ngời tỉ mỉ quan sát vẻ mặt của Mai Trục Vũ, đặc biệt là đôi mắt. Tĩnh lặng, trong trẻo, không hề có chút ươn ướt như cô dự liệu rõ ràng cậu ăn nhiều hơn cô nhưng đôi môi cũng chỉ hơi ửng đỏ mà thôi, thoạt nhìn tiểu lang quân thanh tao, lạnh nhạt như vậy mà lại ăn cay giỏi đến thế.

Tính sai rồi.

Võ Trinh nhận ra kế hoạch thất bại, cũng không muốn tự làm khổ mình thêm nữa, cô đặt đũa xuống, ngửa đầu uống cạn chén trà rồi khẽ thở ra một hơi dài, Mai Trục Vũ lặng lẽ rót thêm cho cô một chén, "Uống từ từ thôi, một lát nữa sẽ hết cay, uống vội quá không tốt đâu."

Võ Trinh cảm nhận rõ ràng trong miệng vẫn còn lưu lại vị cay nồng, đôi mắt híp lại đầy giảo hoạt, cô gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn rồi đột nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt Mai Trục Vũ. Cô bất ngờ nâng gương mặt thanh tú của Mai Trục Vũ lên, thấp giọng nói khẽ bên tai: "Đừng né."

Trong cơn ngỡ ngàng của Mai Trục Vũ, Võ Trinh bất ngờ lao về phía trước, đầu cô đập mạnh vào sống mũi của cậu, Mai Trục Vũ chỉ cảm thấy mũi mình đau nhói, cay xè, nước mắt bất giác trào ra khóe mi.

Cậu vừa đưa tay định xoa trán cho Võ Trinh, nước mắt đã lăn dài trên gò má, Võ Trinh nhìn thấy, vội vươn tay lau giúp, thầm nghĩ quả nhiên thẳng tay hành động vẫn là cách nhanh nhất. Mỗi tội cú đụng này của cô cũng chẳng nhẹ nhàng gì, hẳn là mũi của Mai Trục Vũ phải đau lắm.

Mai Trục Vũ lại là người mở miệng trước: "Trán của nàng đỏ rồi kìa."

Võ Trinh ngẩn người, đưa tay chạm nhẹ vào mũi của cậu, cố tình trêu đùa: "Mũi của cậu bị ta húc đến lệch rồi."

Đau thì đúng là đau thật nhưng Mai Trục Vũ không bận tâm đến mũi mình, ánh mắt cậu chỉ chăm chú dừng lại trên vầng trán đỏ ửng của Võ Trinh. Vừa rồi cú húc ấy quá bất ngờ, người bình thường sẽ không tránh nổi, nhưng Mai Trục Vũ hoàn toàn có thể tránh, nhưng cô đã nói đừng né, thế là cậu thật sự không hề né.

"Có chuyện gì sao ?" Mai Trục Vũ nhíu mày hỏi. Cảm thấy hành động này của cô nhất định phải có lý do.

Võ Trinh: "Nếu ta nói, ta chỉ muốn nhìn cậu khóc thì sao ?"

Câu trả lời này khiến Mai Trục Vũ sững sờ, đành hỏi lại: "Khóc ?"

Võ Trinh thấy bộ dạng ngây ngô của cậu thì thấy đáng yêu vô cùng, cô đột nhiên ôm lấy khuôn mặt thanh tú ấy lên, lại thì thầm: "Đừng né."

Mai Trục Vũ không nói gì, cũng không né, nghĩ rằng Võ Trinh sẽ lại húc thêm một lần nữa, nhưng không, lần này cô bất ngờ cúi xuống, áp môi mình lên đôi môi của chàng.

Cảm giác mềm mại và ấm áp ấy đã từng xuất hiện một lần trước đây, chính khoảnh khắc đó khiến Mai Trục Vũ bối rối không yên suốt bao ngày, thậm chí trong mộng vẫn thường thấy cảnh tượng hoa núi nở rộ hôm ấy.

Ngọn lửa bị cô thiêu đốt khi ấy, cậu cứ ngỡ mình đã dần dập tắt được, vậy mà nay chỉ trong phút chốc, nó lại bùng cháy, kéo cậu vào cảnh mộng đẹp đẽ kia.

Mai Trục Vũ cứng người lại, ngón tay siết chặt lấy tay vịn của chiếc ghế, khi cả hai tách ra thì cô đã thoải mái ngồi trên đùi cậu, hai tay ôm lấy cổ Mai Trục Vũ, đôi mắt sáng lấp lánh ý cười khiêu khích, đối diện với ánh nhìn ngỡ ngàng của cậu.

Bị ánh mắt đó mê hoặc, yết hầu của Mai Trục Vũ khẽ chuyển động, cậu chậm rãi chủ động kéo cô gần lại, một lần nữa đặt lên môi cô một nụ hôn.

Võ Trinh không có chút thẹn thùng thường thấy ở các cô nương. Bởi vì thích nên thuận theo con tim, hôn tiểu lang quân trước mặt, người đang đỏ cả mũi vì cô. Cũng vì thích, khi Mai Trục Vũ vụng về cúi xuống thì cô thoải mái đáp lại nụ hôn non nớt ấy, chẳng chút do dự hay e dè.

Khác với lần trước, lần này không cần bất kỳ lý do nào, cô chỉ đơn giản là muốn làm vậy thôi.

Khi Mai Trục Vũ buông cô ra, hơi thở của cậu đã có phần gấp gáp. Trong khoảnh khắc cậu cụp mắt thì vô tình chạm phải làn da trắng ngần nơi cổ áo của Võ Trinh, mặt cậu lập tức nóng ran, hô hấp như ngưng lại, vội vã quay đầu đi chỗ khác, cố gắng đè nén ngọn sóng ngầm đang cuộn trào trong lòng.

Võ Trinh nhẹ nhàng liếm môi, cô nghiêng người ghé sát vào bờ ngực đang phập phồng của Mai Trục Vũ, hơi thở mềm mại như gió thoảng phả vào tai chàng: "Cay quá, toàn mùi vị cay nồng."

Tiếng nói như vừa thổi lửa vừa trêu chọc, chứa đựng sự vui vẻ và hài lòng của cô.

Mai Trục Vũ ngây ngẩn mất một lúc mới hiểu ra cô đang nói gì, nhưng đáng thương thay, cậu chưa từng trải qua chuyện thế này bao giờ. Trái tim vốn bình lặng của cậu giờ như có cả bầy ngựa chạy loạn, bị cô trêu ghẹo đến nỗi đầu óc quay cuồng, vừa xấu hổ lại vừa ngượng ngùng, cậu cúi thấp đầu xuống.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên