Chương 19 : Chè ngọt ~

Tuy trông cậu là một người lạnh nhạt lại còn còn cứng ngắc nhưng không ngờ khi hôn lại mềm nhũn cả người. Võ Trinh buông Mai Trục Vũ ra, thấy cậu vẫn còn đang ngơ ngác, môi khẽ mấp máy như đang nói gì đó.

Cô dựa rất gần nên nghe được mấy chữ rời rạc: "Thanh tĩnh...tĩnh....tĩnh...tĩnh kinh"

Cái vậy ? Võ Trinh nghi ngờ suy nghĩ một lúc rồi chợt nhận ra thứ mà tiểu lang quân đang nhẩm hình như là Thanh Tĩnh kinh....Phản ứng sau khi bị một nữ tử bất ngờ hôn là tụng kinh ? Nếu mà kể chuyện này ra ngoài có khi bị cười chết.

Võ Trinh cảm thấy buồn cười, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Thấy tiểu lang quân vẫn còn đang ngơ ngác, vẫn giữ nguyên tư thế khom lưng lúc cô kéo đầu cậu xuống, Võ Trinh buồn cười mà vỗ ngực tiểu lang quân, "Lang quân, tỉnh lại đi."

Cô vỗ tiếp lên người tiểu lang quân đáng thương vừa bị cô trêu chọc và cười nhạo, vỗ kiểu gì mà tiểu lang quân ngã xuống bụi hoa, những bông hoa nhỏ lập tức bay loạn. 

Sau khi ngã xuống thì cuối cùng Mai Trục Vũ cũng bình tĩnh lại, cậu nửa ngồi dậy rồi phủi nhẹ cánh hoa dính lên người. Đột nhiên tầm nhìn của mờ đi, Võ Trinh ngồi xổm trước mặt cậu, dùng ánh mắt tinh xảo nhìn cậu rồi nhẹ nhàng hỏi: "Lang quân, cậu có phiền nếu lễ thành thân của chúng ta đẩy lên sớm không ?"

Ai cũng yêu cái đẹp, Võ Trinh thích chơi với những nương tử lang quân xinh đẹp, thích ngắm cảnh đẹp ý vui, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ mình là một kẻ háo sắc. Bởi vì những người xinh đẹp cũng giống như những bông hoa xinh đẹp đều được tạo ra bởi những trái tim muốn thưởng thức. Nhưng lúc vừa rồi nhìn tiểu lang quân kinh ngạc ngã xuống bụi hoa rồi mím môi ngồi dậy, cổ thì đỏ bừng cùng vẻ mặt bối rối nhưng im lặng ngấm ngầm chịu đựng chợt làm cô muốn lao về cậu.

Cảm giác này là lần đầu tiên cô có. Tính ra cũng kỳ lạ, tiểu lang quan rất nhàm chám, không thích nói chuyện, không thích nhộn nhịp, vẻ ngoài thì bình thường, vậy mà lại thu hút cô hơn những lang quân tuấn tú ngoài kia. 

Mai Trục Vũ không biết tại sao cô lại chuyển sang vấn đề này, vẫn chưa kịp thích ứng nên chỉ biết lẩm bẩm: "....đẩy lên sớm ?"

Võ Trinh: "Đúng, bởi vì ta nghĩ một tiểu lang quân như cậu lại đọc Thanh Tĩnh kinh lúc bị hôn nên sẽ không đồng tình với việc có bất kỳ sự tiếp xúc thân mật nào trước khi thành thân."

Mai Trục Vũ: "...." Vừa rồi cậu có đọc Thanh Tĩnh kinh sao ?

Võ Trinh: "Hay là thấy hành động hôm nay của ta, cậu không chấp nhận được nên không muốn lấy ta nữa ?"

Lồng ngực Mai Trục Vũ lên xuống bất thường một lúc rồi lập tức nói: "Không, ta muốn lấy, nàng cái gì cũng tốt, là ta lỗi thời." Cậu sống ở chùa rất lâu nên luôn luôn khác biệt với người thường, lại càng không biết ăn nói như nào với nữ tử, nếu giữa bọn họ có vấn đề thì có lẽ vấn đề đó xuất phát từ phía cậu. Mai Trục Vũ nghĩ đến phản ứng bối rối của mình vừa nãy, bắt đầu suy nghĩ xem liệu bản thân quá thận trọng hay không. Nhưng mà nếu thực sự như vậy...thì cậu lại không làm được.

Võ Trinh không nói gì nữa, chỉ nhìn chàng thiếu niên có giọng nói nghiêm túc kiên quyết nhưng nét mặt lại có chút lo lắng. Một bông hoa đỗ quyên đỏ như máu rơi xuống phần ngực của cậu, giống như màu đỏ vẫn còn lưu luyến bên tai. Bỗng Võ Trinh vươn tay nhặt bông hoa đó, tay còn lại kéo Mai Trục vũ đứng dậy. 

Hai người lại đi bên cạnh nhau, Võ Trinh chơi đùa với hoa đỗ quyên đỏ như máu kia, nghĩ ra điều gì đó rồi ăn luôn bông hoa. Những bông hoa đỗ quyên này ăn được, có vị chua ngọt. Lúc trước khi hoa nở rộ ở đồi núi phía trước, nhiều người nông dân sống gần đấy đã hái những bó hoa lớn và đem bán trong thành, nhiều hộ gia đình và tửu lầu cửa tiệm dùng loài hoa này để làm điểm tâm. 

Ngay khi Võ Trinh đang suy nghĩ thì bỗng cảm thấy cánh tay của mình bị nắm, cô quay đầu lại thấy Mai Trục Vũ đang nắm cổ tay mình.

"Chỉ cần nàng muốn, cho dù làm cái gì đều được hết." Mai Trục Vũ nói, dường như cậu đã suy xét rất lâu trước khi nói ra điều này, giọng điệu cực kỳ trang trọng.

Tự nhiên Võ Trinh bị vấp, suýt thì không đững vững. 

Chuyện gì vậy, phải chăng lớn tuổi rồi nên tầm nhìn cũng kém đi ? Võ Trinh thầm nghĩ.

Mai Trục Vũ cau mày tiến lên phía trước, một tay đỡ cô rồi cúi xuống kiểm tra chân cô. "Bị bong gân rồi sao ?"

Đúng là bị bong gân thật nhưng không quá nghiêm trọng, chỉ là hơi đau thôi. Võ Trinh không quan tâm đến chuyện nhỏ này, nhưng dáng vẻ quan tâm của Mai Trục Vũ làm cô mỉm cười: "Bị bong gân rồi, hay là cậu cõng ta ?"

Nói xong cô cảm thấy nghi ngờ, chỉ với một cái vỗ nhẹ mà tiểu lang quân đã ngã rồi thì liệu có còn sức không ? Sự thật chứng minh là có, Mai Trục Vũ cõng cô mà không nói một lời nào.

Võ Trinh thoải mái nằm trên lưng tiểu lang quân, không ngờ lưng của cậu lại khá rộng, cánh tay ôm cô cũng rất chắc chắn. Không ngờ dáng người mảnh khảnh của tiểu lang quân lại có thể cõng một người khá nặng như cô đi đường núi vừa dài vừa hẹp mà không thở dốc tí nào. Là bởi vì tiểu lang quân khỏe thật hay do cô không nặng như bản thân tưởng tượng ?

Sau khi đi qua con đường mòn thì đường phía trước rộng hơn một chút và có một tảng đá lớn cạnh đó. Mai Trục Vũ đi đến chỗ tảng đá rồi đặt Võ Trinh ngồi xuống, sau đó ngồi xổm trước mặt cô, nhấc nhẹ bàn chân bị bong gân của cô lên.

Ngay lúc Võ Trinh tính nói không sao thì bỗng cảm thấy mắt cá chân đau nhói, tình huống xảy ra bất ngờ làm cô suýt thì hét lên, may là nhịn được. Tiếp đó Mai Trục Vũ đặt chân cô xuống rồi nói, "Ổn rồi."

Nói thật thì Võ Trinh cảm thấy vừa rồi bị bong gân cũng không đau lắm nhưng bây giờ bị Mai Trục Vũ ấn như vậy thì thực sự rất đau. Cô chạm vào phần chân, nghĩ có lẽ chúng sẽ bị tím. Xem ra sức của tiểu lang quân rất mạnh.

Võ Trinh đổ mồ hôi lạnh nói: "Tay nghề nhanh gọn đó. "

Mai Trục Vũ cứ thế tự giác nghiêm túc trả lời: "Hồi nhỏ thường xuyên bị bong gân, tự xử lý nhiều nên quen rồi."

Võ Trinh: "Ồ ? Xem ra lúc nhỏ cậu cũng là một đứa trẻ nghịch ngợm, hay chạy lung tung nên thường bị bong gân."

Mai Trục Vũ mở miệng nhưng lại không nói gì, ngầm chấp nhận. Cậu được gửi đến chùa từ khi còn nhỏ, chỉ được gặp cha mẹ mỗi năm một lần mà thôi, thời gian còn lại cậu dành để tu luyện trong chùa, hầu hết những ngày tu luyện dều rât vất vả và thanh tĩnh, mặc dù sư phụ và các sư huynh đều yêu quý cậu nhưng họ không bao giờ nương tay trong việc dạy dỗ. Khi cậu mấy tuổi thì được luyện khí, dồn khí nhảy lên mãi không được nên sư phụ đã chồng hàng trăm tảng đá to bằng cái nắm tay và yêu cầu cậu tập luyện trên đó, thời gian đầu không tập được nên luôn bị ngã và thế cứ thường xuyên bị bong gân, mắt cá chân sưng to. Sau này khi cậu học được cách tự chữa trị vết thương ở chân thì cũng là lúc cậu học được thuật bay.

Sau đó nữa là khi các sư đệt cũng bắt đầu luyện tập nâng khí thì cậu đứng đợi ở bên cạnh, nếu có người bị thương thì cậu sẽ giúp xử lý. Các sư đệt luôn gào khóc khi bị cậu ấn, Mai Trục Vũ vẫn luôn không hiểu tại sao các sư đệt lại gào khóc thảm thiết như vậy dù nó không hề đau, có lẽ là do chúng được cưng chiều quá mức. Về tuổi thơ của chính cậu thì hai chữ nghịch ngợm chưa bao giờ xuất hiện cả.

Mai Trục Vũ không nói những điều này cho Võ Trinh. Thế giới mà cậu tiếp xúc là thế giới người bình thường không thể thấy được, cậu không muốn người trong lòng vướng vào những nguy hiểm đó vì mình.

Võ Trinh ngồi trên phiến đá tưởng tượng lúc nhỏ Mai Trục Vũ nghịch ngợm như nào, thế mà không tưởng tượng nổi chỉ đành bỏ cuộc, cô ôm lấy vai của Mai Trục Vũ rồi trèo lên lưng cậu rất tự nhiên.

"Chân đau, phiền cậu cõng ta xuống núi nhé."

"Được." Đương nhiên Mai Trục Vũ đồng ý rồi.

Võ Trinh tựa cằm lên vai Mai Trục Vũ, thỉnh thoảng hỏi: "Cậu thực sự không mệt sao ?"

Mai Trục Vũ lắc đầu: "Không mệt."

Một con bướm bay ngang qua hai người, đột nhiên Võ Trinh ngửa ra sau rồi vươn tay bắt lấy cánh bướm, dùng sức tóm lấy. Hành động của cô nhanh như thế nhưng Mai Trục Vũ vẫn đứng vững, chỉ quay đầu lại với ánh mắt dò hỏi.

Võ Trinh cầm con bướm vàng đưa cho cậu xem. Khi Mai Trục Vũ quay đầu lại thì Võ Trinh đã đặt con bướm lên phần đầu của tiểu lang quân. Con bướm bị Miêu Công bắt nạt đành phải ngoan ngoãn đậu trên đầu tiểu lang quân, làm vật trang trí run rẩy cho khăn chít đầu đen đơn giản kia. Cuối cùng vẫn là Miêu Công chán ghét màu sắc đơn điệu của nó nên nổi lòng từ bi xua tay thả con bướm đi.

Cô ngắm chán phong cảnh của núi Đỗ Quyên rồi, sự chú ý của Võ Trinh nhanh chóng chuyển sang tiểu lang quân. Mai Trục Vũ vừa ngã vào vườn hoa nên một vài bông hoa cùng lá dính vào y phục, một vài sợi tóc trượt ra khỏi khăn chít đầu và ở phần cổ. Mái tóc đen uốn lượn, bởi vì mồ hôi mà dính vào da.

Võ Trinh ngẩng đầu ngắm trời cao, hôm nay là một ngày đẹp trời, mặt trời nồng nhiệt, sự nồng nhiệt đó mà ứng lên người này thì nóng y như lửa đốt. Người cõng cô đổ mồ hôi rất nhiều, Võ Trinh nhìn một lúc cũng không nhịn được mà thổi thổi vào phần cổ đầy mồ hôi của lang quân, sau đó ngắm nhìn một mảng đỏ xuất hiện trên cổ cậu rồi từ từ lan lên đến sau tai. 

Võ Trinh chống cằm nhìn màu đỏ dịu đi rồi lại thổi thêm lần nữa, cứ liên tục mấy lần liền làm Mai Trục Vũ không chịu được sự trêu chọc nên bối rối hơi nghiêng đầu tránh, hành động đó làm Võ Trinh bật cười.

Trời nắng ngắt, thời tiết thì khá nóng nhưng sở dĩ Mai Trục Vũ đổ mồ hôi nhiều như vậy không phải vì những thứ kia mà là người cậu đang cõng. Cô dựa quá gần, cơ thể mềm mại đó nằm hết lên lưng cậu khiến Mai Trục Vũ căng thẳng. Cậu nhìn con đường dưới chân mà trong lòng rối loạn suy nghĩ, nhiều người nói Võ Trinh giống mấy tên nam nhân, nhưng kể cả khi cô nằm im dựa sát vào lưng cậu thì cô vẫn mềm mại hơn bất cứ thứ gì khác, giống như một bông hoa dịu dàng.

Khiến trái tim Mai Trục Vũ đập thình thịch.

Hai người đi gần đến nơi thì nhìn thấy một phu nhân bán trà đang bưng thùng nước ở bãi đất bằng phẳng gần bậc đá. Hầu hết những người này sống gần nhau, nấu chút chè ngọt ở nhà rồi mang lên núi bán cho người đang khát vì phải leo núi để ngắm cảnh đẹp.

Nhưng phu nhân này thì khác, bởi vì nàng ấy là yêu quái, một con yêu quái đã đăng kí tên ở Thành Yêu. Những yêu quái ở Thành Yêu thực chất sống cùng người bình thường ở khắp mọi nơi trong thành vào ban ngày, chẳng hạn như nam nhân nhàn rỗi ở góc phố, phu nhân rửa rau bên con kênh, bọn trẻ con chạy nhảy trên đường, thậm chí ngay cả những vũ công xinh đẹp với mái tóc và đôi mắt kỳ lạ trong đoàn thương nhân người Hồ cũng có thể là yêu quái.

Chỉ cần họ không gây rắc rối hay làm người khác bị thương thì Võ Trinh đều cho phép họ sống một cuộc sống bình thường như này. Võ Trinh có thể cảm nhận được hơi thở của vị phu nhân này có con dấu của Thành Yêu nên cô không để tâm lắm. Về phần vị phu nhân khỏe mạnh thật thà chất phác này thuộc Thành Yêu nên đương nhiên nàng biết Miêu Công, vô tình gặp trên đường nên có chút lo lắng, nhanh chóng lau tay rồi bưng hai bát chè ngọt có táo đỏ, hoa quế khô cùng vỏ cam.

"Thời tiết nóng, nương tử cùng lang quân ăn bát chè ngọt giải khát đi."

Mai Trục Vũ nhìn ra phu nhân bán chè này là ngưu yêu biến thành, nếu như bình thường thì cậu sẽ không quan tâm nhưng phu nhân này có rất niềm nở, không biết là tốt hay xấu. Nhớ đến kinh nghiệm trong quá khứ của bản thân, trực giác nói rằng có điều kỳ lạ, cộng thêm Võ Trinh ở bên cạnh nên cậu phải cẩn thận hơn. Vậy nên sau khi cậu nói cảm ơn thì cầm lấy bát chè nhấp một ngụm trước, thấy bát chè không có vấn đề gì mới đưa chiếc bát đó cho Võ Trinh còn mình thì cầm chiếc bát còn lại.

"Bát này ngọt hơn, cho nàng."

Võ Trinh đổi bát cho cậu xong thì thầm nghĩ tiểu lang quân chu đáo thật.

Mai Trục Vũ thử chiếc bát còn lại thấy cũng không có vấn đề gì, xem ra cậu nghĩ nhiều rồi.

Phu nhân ngưu yêu xoa tay đứng bên cạnh: Nghe nói Miêu Công sắp có phu quân rồi, xem ra chính là vị lang quân này, sự thân mật như này thật khiến người khác ghen tị mà. Tuy nhiên tại sao ta luôn cảm thấy ánh mắt của vị lang quân rất sắc bén và đáng sợ.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên