Chương 9 : Đỏ nhạt ~

Căn phòng yên tĩnh lạ thường, không ai nói một lời nào dù là chủ nhà Mai Trục Vũ hay tên trộm Võ Trinh không mời mà đến. 

Một lúc sau Võ Trinh mới chậm rãi bò dậy, mỉm cười với Mai Trục Vũ đang chết cứng tại chỗ rồi nhanh chóng nắm lấy cánh tay đang bị giữ chặt. Lúc này Mai Trục Vũ như tỉnh lại trong cơn mơ, hoảng hốt buông tay rồi vội vàng lùi về phía sau, vô tình làm đổ khung bình phong bên cạnh.

Võ Trinh không ngờ phản ứng của y lại lớn như vậy, nàng cũng kinh ngạc hai giây, thầm nghĩ chẳng lẽ vừa rồi vô tình để lộ mặt mèo nên mới doạ tiểu lang quân vốn lạnh lùng thành như thế sao ?


Thầm mắng Hộc Châu không đáng tin cậy, không biết câu giờ thêm cho nàng, Võ Trinh cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, vỗ bụi trên người rồi mỉm cười nhìn Mai Trục Vũ: "Ngại quá, làm cậu sợ rồi."


Giọng nói cực kì trầm thấp dịu dàng, nếu hai trợ thủ nghe được chắc nhãn cầu rơi xuống mất. 


Võ Trinh suy nghĩ, một nam nhân bình thường lúc nửa đêm lôi ra được một người sống từ dưới gầm giường chắc chắn sẽ bị doạ sợ chết khiếp, lỡ như thái độ của nàng không tốt nữa chả phải lại làm người ta sợ nữa sao. Trong mắt nàng thì kiểu người ngày nào cũng làm bạn với công văn, tính tình hướng nội này quá yếu ớt. Nhớ lại mối hôn sự đầu tiên của nàng, trong lúc đi săn Phạm lang quân kia chỉ vô tình nhìn thấy nàng đánh một con ma cọp vồ* mà sợ đến mức ngã bệnh một thời gian, suýt thì không qua khỏi.


(ma cọp vồ*: theo truyền thuyết, người bị cọp vồ ăn thịt sẽ biến thành ma, con ma này không dám tách ra khỏi con cọp mà ngược lại còn giúp nó ăn thịt người khác.)


Trong khi Võ Trinh đang suy nghĩ xem làm thế nào để kết thúc chuyện này thì Mai Trục Vũ đã bình tĩnh lại, kéo một phần của tấm bình phong sang một bên.


Võ Trinh cho rằng Mai đại lang đang nghi ngờ thân phận của mình bèn giải thích: "Ta là Võ Trinh ở phủ Dự Quốc Công, không phải người xấu đâu, nếu cậu không tin thì ngày mai có thể cùng ta đi chứng minh thân phận." Nàng thực sự lo lắng tiểu lang quân không nhận ra mình rồi giao nàng cho binh lính tuần tra giống như Hộc Châu, nàng không thể để lạc mất người này, nếu nàng thực sự bước ra khỏi cánh cổng kia và bị binh lính đưa đi thì ngày mai tin tức Mai đại lang mất tích sẽ truyền đến trong cung.


"Ta biết nàng là Võ Trinh." Mai Trục Vũ bình tĩnh nói.


Tai người nói ửng lên chút màu đỏ nhạt.


Võ Trinh nhìn vẻ mặt lãnh đạm của y và đôi tai đỏ phản chủ kia, nàng nhạy bén nhận ra điều gì đó. Lẽ nào tiểu lang quân có ý với nàng sao. 


"Đêm khuya ghé thăm, không biết có chuyện gì ?" Mai Trục Vũ vẫn hỏi với giọng điệu lãnh đạm đó.


Võ Trinh nhìn vẻ mặt của y bỗng cảm thấy buồn cười, nàng ngồi xuống giường, dùng giọng điệu khác hẳn hỏi y: "Hôm nay ta thấy con ngỗng trời bự ở nhà rồi, nghe nói là cậu săn được ?"


Mai Trục nhìn thấy nàng ngồi trên giường của mình thì đôi mắt có chút mất tự nhiên, mặc dù y đã cố gắng hết sức để tỏ ra bình tĩnh. Nhưng Võ Trinh vẫn nhìn thấy được Mai đại lang theo bản năng muốn nới lỏng cổ áo. Bởi vì chuẩn bị nghỉ ngơi nên y chỉ mặc mỗi trung y, bên ngoài khoác thêm một lớp áo choàng, đầu tóc có chút lộn xộn, hình như Mai đại lang muốn chỉnh trang lại nhưng rồi lại kiềm chế. Một tay nắm chặt ống tay áo rồi buông ra, tuy đang nói chuyện cùng nàng nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm chân nàng chứ không nhìn thẳng vào Võ Trinh.


Tất nhiên thứ nổi bật nhất vẫn là phần cổ của Mai Trục Vũ đang dần dần chuyển sang màu đỏ và đang có xu hướng lan dần lên trên. 


Bộ dạng lúng ta lúng túng này thực sự đúng là một 'tiểu lang quân', khác hoàn toàn với với sự lạnh lùng của y ngày hôm qua và chiều hôm nay, giống như hai con người khác nhau.


Cũng dễ thương phết.


Tuy một người đứng một người ngồi nhưng khí thế lại trái ngược hoàn toàn. Nhìn Mai Trục Vũ đứng bất động làm Võ Trinh có cảm giác nàng đang bắt nạt người ta. Nàng thầm nghĩ, chẳng lẽ nàng có vấn đề gì sao, nàng còn chưa làm hết mấy chuyện bắt nạt này mà.


Thấy sự bối rối của Mai Trục Vũ ngày càng lộ rõ, cuối cùng Võ Trinh cũng bình tĩnh lại, nàng ho khan rồi nghiêm túc giải thích: "Thực ra hôm nay ta đến đây chỉ vì tò mò không biết vị phu quân chịu lấy ta là người như thế nào. Bởi vì đột ngột quá, lo sẽ làm cậu sợ hãi nên mới vội trốn dưới gầm giường của cậu, không ngờ vẫn bị cậu phát hiện ra, thực sự rất xin lỗi cậu."


Việc làm này của nàng có thể coi là kinh hãi tột độ, nếu là người khác có lẽ đã khiển trách hành động đó hoặc cho rằng nàng bộp chộp. Nhưng một lần nữa Mai Trục Vũ lại tỏ ra sự bình tĩnh đáng kinh ngạc đó, y nghe Võ Trinh nói nhảm một hồi thì cũng không hỏi gì nữa, thậm chí còn gật đầu đáp: "Hoá ra là vậy, ta hiểu rồi. Không còn sớm nữa, ta xin cáo từ."


Mai đại lang nói xong thì nhanh chóng quay người rời đi.


Sự gồng mình bình tĩnh này thực sự rất đáng thương, nhưng...Võ Trinh kỳ lạ nhìn cánh cửa, tiểu lang quân cậu cáo từ cái gì vậy, chả nhẽ đây không phải phòng của cậu sao ?


Đang lúc suy nghĩ thì cửa lại được mở ra, Mai Trục Vũ bước vào với vẻ mặt một lời khó nói hết được, hình như cuối cùng y cũng nhớ ra đây là phòng của mình, Võ Trinh giờ mới là người ù ù cạc cạc.


"Đây là phòng của ta, Võ nương tử không thích hợp ở lại đây, cổng phường đã đóng từ lâu nên không thể quay về phủ Dự Quốc Công được, hậu viện có phòng cho khách, để ta dẫn nàng đến đó."


Mai Trục Vũ chậm rãi nói, ánh nến trong phòng làm hình bóng của y kéo dài, có lẽ vì ngọn lửa đang đập nên cái bóng có chút run rẩy.


Võ Trinh không nỡ làm y khó xử nữa bèn nuối lại lời muốn nói, hợp tác đứng dậy rồi đi theo Mai đại lang về phía hậu viện.


Sau khi dẫn mấy chuyện bắt nạt này đến trước cửa phòng, vẻ mặt Mai Trục Vũ cứng ngắc gật gật đầu chuẩn bị rời đi thì đột nhiên Võ Trinh vấp chân loạng choạng ngã về phía trước, Mai Trục Vũ theo bản năng đưa tay ra đỡ, Võ Trinh ngã vào người y.


Chiếc lồng đèn trong tay Mai Trục Vũ rơi xuống, lăn long lóc trên bậc thang, nến bên trong cũng vụt tắt. Y ôm lấy cơ thể mềm mại thơm mát trong lòng, toàn thân Mai đại lang cứng ngắc như cục đá, Võ Trinh vịn vào phần ngực của y để đứng vững: "Cảm ơn."


Mai Trục Vũ bối rối gật gật đầu rồi quay người vội rời đi đến đèn lồng cũng không nhặt lên, bước chân loạng choạng suýt thì va vào cây cột.


Võ Trinh nhìn y rời đi, thấp giọng thở dài: "Eo nhỏ thật." Sau đó nàng cúi người nhặt cái túi vải lên, vừa rồi lúc tiểu lang quân đỡ nàng, nàng bèn nhân cơ hội cởi nút thắt, quả nhiên bên trong là bất hoá cốt. Võ Trinh ngửa bàn tay còn lại, trên đó xuất hiện một cục bất hoá cốt khác, nàng nhét nó vào trong cái túi vải đó.


Tất cả bất hoá cốt đã lấy được, nhưng chiếc áo choàng cổ tròn đỏ đó vẫn nằm ở dưới gầm giường của tiểu lang quân. Thôi kệ đi, chỉ là một cái áo thôi.


Võ Trinh không đi vào phòng mà liếc nhìn sân trước rồi trèo tường bỏ đi. Thực ra vừa rồi nàng còn nghĩ đến việc có cơ hội sẽ hỏi tiểu lang quân thực sự muốn lấy nàng sao, nhưng xem ra không cần phải hỏi nữa rồi.


Tiểu lang quân xấu hổ đến vậy rồi, nếu nàng còn hỏi câu đó nữa thì chả phải nàng đang giở thói lưu manh sao.


Hộc Châu đứng trong bóng tối cách bức tường không xa chờ cô, Võ Trinh đi tới vỗ nhẹ lên người nàng để nàng tỉnh táo lại, "Không bị phát hiện chứ ?".


Hộc Châu khoanh tay, vẻ mặt phức tạp lại tủi hờn: "Tất nhiên không bị phát hiện rồi, nô trốn ra khỏi phòng giam.....Miêu Công, đây là lần đầu tiên trong đời nô phải vào phòng giam đó."


"Mai đại lang quân đó chả biếc thương hoa tiếc ngọc gì cả, nô chỉ là một nữ nhân yếu đuối, thế mà y nỡ lòng nào giao nô cho mấy tên binh lính đó để chúng nhốt nô lại chứ ?" Hộc Châu vẫn chưa hết sốc với việc bản thân bị nhốt, uất ức không dám tin: "Cho dù dung mạo nô biến thành không đẹp như bây giờ nhưng vẫn được coi là mỹ nhân hạng nhất, vậy mà y không có chút thương hại nào, chẳng lẽ y đoạn tụ* ?"


(đoạn tụ*: đồng tính luyến ái)


Nói xong nàng mới nhớ ra Mai đại lang quân đó có lẽ sẽ là người chồng tương lai của Miêu Công, nàng lại càng lo lắng cho Võ Trinh, thở dài nhíu đôi lông mày xinh đẹp lại, "Với kinh nghiệm từng trải của nô thì vị Mai đại lang quân này có lẽ là một người lạnh lùng vô tâm, nếu mỗi ngày phải chung sống với kiểu người như này, chẳng phải làm khó ngài sao. Sau này ngày nào cũng đối mặt với oan gia mặt lạnh vô tình này thì nhàm chán khó chịu mất, còn chưa nói đến việc trải nghiệm niềm vui tình ái nam nữ...."


Trước đây Võ Trinh cũng cảm thấy quả thực tính tình của Mai đại lang quân rất lạnh lùng, nhưng bây giờ nghe Hộc Châu nói như vậy, nàng chỉ cảm thấy thật vi diệu. Nàng vẫn nhớ được vừa rồi trái tim của cái người 'oan gia mặt lạnh vô tình' đó đập mãnh liệt như nào. Lồng ngực ấm áp, trái tim bên trong thì đập dồn dập, nàng sợ tiểu lang quân ngất ra đấy nên sau khi lấy được bất hoá cốt trên thắt lưng y bèn nhanh chóng rời đi, không dám lãng phí thêm một giây phút nào nữa.


Hộc Châu vẫn lẩm bẩm: "Miêu Công, cuộc sống sau này của ngài phải làm sao đây, hay là tìm một phu quân hiểu chuyện ấm áp khác, có cần nô tìm giúp ngài không ?" Hộc Châu rất yêu thích những nam nhân dịu dàng, nàng cho rằng những nam nhân biết thương yêu người con gái mới lọt vào mắt xanh của nàng.


Võ Trinh hiểu rõ tật xấu này của nàng, không nói gì mà chỉ về phía đông nam, "Được rồi, trước tiên giải quyết vấn đề bất hoá cốt này đã, những chuyện khác để nói sau."


Hộc Châu nghe cô nói xong cũng không nhắc đến chuyện đó nữa, bọn họ đều biết bình thường Miêu Công rất lười biếng, lúc làm nhiệm vụ thì nhanh nhẹn lưu loát, không thích người khác nói những thứ không liên quan trong lúc làm nhiệm vụ.


Đêm đó bọn họ lấy được sáu cục bất hoá cốt, Võ Trinh giữ toàn bộ. Đến khi thu thập được toàn bộ bất hoá cốt và đốt chúng là có thể ép những bất hoá thi đó ra, Võ Trinh ước tính vẫn còn một số chưa được tìm thấy.


Ban ngày oán khí của bất hoá cốt cực kì yếu nên không dễ tìm, Võ Trinh bèn ở lại chỗ Hộc Châu nghỉ ngơi. Vậy nên nhóm đàn em chơi cùng cũng đi theo cô đến đó, mọi người quây quần uống rượu cười nói. 


Trong bữa tiệc, đột nhiên Hộc Châu nhớ lại chuyện xảy ra lúc tối qua, bất chợt hỏi mọi người một câu.


"Nếu nửa đêm có một cô gái xinh đẹp yếu đuối đến gõ cửa nhà ngươi, nói rằng cô ấy đang bị kẻ xấu truy đuổi, cầu xin ngươi cho cô ở lại một đem thì các ngươi sẽ làm gì ?"


Đám con cháu quý tộc ăn chơi trác táng lần lượt cười, có người cười lớn nói: "Đương nhiên là thương hoa tiếc ngọc rồi, an ủi hết lòng chứ sao."


Có người nháy mắt hùa theo: "Đúng đúng, vốn nên như vậy, tốt bụng thu nhận, nói không chừng lại có được một mối lương duyên lãng mạn."


Cũng có người do dự nói: "Không thoả đáng lắm, vẫn nên gọi nô tì trong nhà đến ở cùng."


"Hoặc là để cô ấy nghỉ ngơi trong phòng, còn bản thân thì ngủ ở phòng khác."


Hộc Châu gật đầu, như này mới đúng chứ, ai lại để con gái người ta bị nhốt lại như Mai đại lang quân chứ ! Đúng là điên rồ mà !


Mấy người đó nói xong thì đến lượt Mai Tứ, cậu nhóc suy nghĩ một lúc rồi nói: "Tự nhiên nửa đêm xuất hiện một nữ nhân xinh đẹp, không chừng lại là một con quỷ hồ ly tinh nào đó, các ngươi nhất định phải cẩn thận kẻo mất mạng như chơi đấy."


Nhóm người nghe xong thì cười phá lên.


Chỉ có Võ Trinh là nghĩ đôi khi thằng nhóc này thực sự nói không suy nghĩ.


Võ Trinh thấy Mai Tứ tức giận vì bị chê cười bèn vỗ tay để mọi người yên tĩnh lại rồi mới nói: "Chiều nay ta định đi săn ở ngoài thành, các ngươi muốn đi cùng thì về chuẩn bị rồi chiều cùng đi."





Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên