Chương 14 : Xin lỗi ~
Mai Trục Vũ nhìn Võ Trinh: "Bọn họ có ý tốt mời ta đến, nhưng ta lại khiến mọi người không vui."
Võ Trinh khoanh tay cười, cực kỳ hứng thú hỏi cậu: "Cậu có lẽ không thích nơi đó, tại sao lại đồng ý đến. Không lẽ là tên nhóc Mai Tứ kéo cậu đi đúng không ?" Chắc chắn là vậy rồi, dù sao cũng là anh em họ, từ chối thì không hay lắm.
Không ngờ Mai Trục Vũ quay người lại nói: "Ta chỉ muốn xem xem nơi nàng thích là nơi như nào, vả lại chúng ta....sau này sẽ là phu thê, nếu nàng thích thì ta đến làm quen."
"Còn có uống rượu nữa, nghe nói nàng thích uống rượu, nhưng ta chưa từng uống rượu bao giờ, sau này cũng sẽ làm quen."
Võ Trinh không cười nữa, là cười không nổi, thậm chí cô còn vô thức cau mày. Thực ra cô không cân nhắc quá lâu khi đồng ý mối hôn sự này, ý của việc không cân nhắc quá lâu này là cô không quá quan tâm đến nó, mối hôn sự này thành rồi thì thôi, còn không thì dẹp, không phải chuyện to tát gì. Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc sau này hai người sẽ chung sống như nào và cũng không quan tâm đến điều đó, luôn có người nói rằng sau này hai người sẽ không lâu dài được, nói bọn họ không hợp nhau. Võ Trinh chưa từng phản hồi, nhưng trong lòng thì có lẽ đã từng nghĩ đến việc đó.
Cô không quen biết Mai Trục Vũ, chỉ gặp nhau có mấy lần mà thôi, sự hiểu biết của cô về cậu cũng chỉ có mấy phần ngoài mặt, hơn nữa cô biết có lẽ cậu đã có tình cảm với cô từ lâu, cư xử với nhau khá thoải mái nhưng về phần còn lại thì cô không biết nữa.
Cô cho rằng Mai Trục Vũ chắc chắn là loại nam nhân cố chấp, cái tôi cao, bên trong thì thanh cao hơi giống kiểu Liễu Ngự Sử, nam nhân như vậy khó có thể thay đổi suy nghĩ và cách làm của mình vì người khác. Hơn nữa, dựa vào ấn tượng đầu tiên của cô về Mai Trục Vũ thì cậu cũng không có khả năng thích những bữa tiệc rượu, ngắm mỹ nhân, thưởng nhạc ca múa mà cô thích, nhưng bâu giờ thì chàng thiếu niên này đã nghiêm túc nói rằng cậu sẽ làm quen và chấp nhận.
Nếu một người cố gắng chấp nhận thứ bản thân không thích vì người khác, cái khác không nói đến, chắc chắn rất thành tâm. Xưa nay Võ Trinh đã không biết phải làm gì với người nghiêm túc, chứ đừng nói đến người nghiêm túc có ý với cô. Cô chợt cảm thấy không chừng thiếu niên này thích cô nhiều hơn cô nghĩ.
Tấm lòng chân thành này khiến cô cảm thấy mất tự nhiên, luôn cảm thấy có phải bản thân không tôn trọng tấm lòng của người ta. Cô lớn tuổi hơn tiểu lang quân, cô nghĩ sau khi mối hôn sự này được định thì cứ coi như có thêm một đứa em. Nhưng rồi vào ngay lúc này đây, cô phát hiện không thể coi cậu là em trai được nữa rồi, chàng thiếu niên này muốn ở bên cô lâu hơn, có lẽ là cả đời.
Võ Trinh nghĩ cũng không dám nghĩ, thế này quá mơ hồ, khiến người ta không có sự chuẩn bị gì cả.
Sự im lặng của Võ Trinh khiến Mai Trục Vũ hiểu lầm gì đó, ánh mắt của cậu ảm đảm, không nói gì nữa. Võ Trinh nhạy bén nhận thức được, ho khan rồi nói: "Rượu cậu vừa uống tên là Hổ Phách Quang, rất dễ say, lần tới ta sẽ tặng cậu chút rượu gạo ngọt và rượu xuân lạnh vị thiên về ngọt. Rượu thì vẫn phải uống, dù sao...."
Võ Trinh thoải mái nhìn cậu, cười nói: "Hai tháng nữa là lễ thành thân của chúng ta, cậu chắc chắn sẽ phải uống rất nhiều rượu, làm quen trước một chút cũng tốt."
Mai Trục Vũ ngơ ngác, đôi mắt đó từ từ sáng lên.
Trong lòng Võ Trinh thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục vung roi ngựa rồi chậm rãi nói: "Kỳ thực cậu không cần chơi cùng bọn Mai Tứ, chúng nó đều là đệ đệ của ta, còn cậu thì không phải, cậu là phu quân của ta mà, về sau đi chơi cùng ta là được. Ta biết nhiều chỗ chơi lắm, nếu cậu muốn đi, ta sẽ dẫn cậu đi."
"Chả có lí nào mà phu thê đi chơi lại dẫn theo đám nhóc chuyên phá đảm cả, cậu thấy đúng không ?"
Võ Trinh cũng không biết bản thân nói ra những lời an ủi này như nào, nhưng sau khi nói xong thì cô không hề hối hận mà còn khá mong chờ. Có lẽ là bởi vì tiểu lang quân để lộ tâm tình buồn bã quá rõ ràng. Cô có chút sợ nam nhân lạnh lùng kiên quyết trước mặt này lại bất an chỉ vì mấy lời nói của cô.
Cô nói xong thì chỉ đợi Mai Trục Vũ đồng ý, kết quả đợi rất lâu, đợi đến lúc cậu chỉ biết mờ mịt còn nói với giọng điệu thắc mắc "Hả."
Bỗng nhiên Mai Trục Vũ khẽ hỏi cô: "Nàng đồng ý mối hôn sự này sao ?"
Võ Trinh: "Nếu ta không đồng ý thì mối hôn sự này được quyết định kiểu gì ?"
Võ Trinh: "Mai lang quân, cậu nên biết trên đời này người có thể ép buộc được ta có lẽ còn chưa ra đời. Ta đồng ý mối hôn sự này rồi, ta tưởng ta đã thể hiện rõ thái độ của mình bằng việc mang đến mấy con ngỗng trời đó."
Mai Trục Vũ hít một hơi thật sâu, trông như đang cố gắng chịu đựng, nhưng Võ Trinh, người luôn nhìn cậu thì vẫn thấy nụ cười trên gương mặt kia.
Võ Trinh không ngờ tiểu lang quân trông bình thường như này, vậy mà cười lên lại, lại bắt mắt đến thế. Niềm vui đến từ tận đáy lòng đã đánh bay đi vẻ lạnh lùng kiềm chế trên khuôn mặt đó, như thể một người sống sờ sờ như vậy bỗng nở hoa.
Nhưng đáng tiếc nụ cười đó quá ngắn ngủi, chàng thiếu niên nhận ra người mình thích đang nhìn chằm chằm mình thì lập tức tém lại, bày ra vẻ mặt chững chạc bình tĩnh đó lần nữa.
Hai người đã đến trước nhà của Mai Trục Vũ, Võ Trinh thấy tiểu lang quân đã bình tĩnh lại thì hỏi: "Có một điều mà ta vẫn luôn quên chưa nói."
Mai Trục Vũ: "Là gì ?"
Võ Trinh mỉm cười, tiến gần về phía cậu, ngẩng đầu nhỏ giọng nói: "Tiểu lang quân, tên của cậu rất hay, ta rất thích."
....
Lão nô hầu hạ trong nhà của Mai Trục Vũ phát hiện đại lang nhà lão lại chép Kinh Thanh Tĩnh, lần này còn châm thêm hương để trấn tĩnh lại.
"Đại lang, đã muộn rồi người còn chưa nghỉ ngơi sao ?"
Mai Trục Vũ trả lời cho có rồi đặt bút xuống, cậu ngơ ngác nhìn chữ 'Trinh' ma xui quỷ khiến được viết bên cạnh kinh Thanh Tĩnh. Cậu đã hiểu tại sao các đồng môn ở đạo quán đều nói không nên gần nữ sắc rồi, bởi vì gần gũi sẽ làm trái tim không bình tĩnh, nếu vậy thì sao mà tu đạo được.
Cậu nghĩ đến khoảnh khắc người đó tiến lại gần mình ngày hôm nay, giọng nói kèm theo tiếng cười rồi nhìn thẳng vào mắt làm trái tim non nớt của chàng thiếu niên đập loạn xạ, Mai Trục Vũ gần như quên hết kinh Thanh Tĩnh được học từ khi còn nhỏ. Cậu vẫn luôn niệm hai chữ 'Thanh tĩnh' trong đầu nhưng căn bản không thể thanh tĩnh nổi, thậm chí cậu còn không nhớ nổi câu đầu tiên của kinh Thanh Tĩnh là gì, tất cả cậu chỉ nhìn thấy ánh sáng vui vẻ trong đôi mắt đó.
Giây phút nàng ấy cười, đẹp đến mức không thể rời mắt, giống như lần đầu tiên gặp nàng ấy vậy.
.....
Triệu lang quân Triệu Tung Nham trở về nhà với vẻ mặt tức giận cay cú, cha mẹ trông thấy bộ dạng buồn rầu của cậu nhóc thì lo lắng hỏi đã có chuyện gì xảy ra, Triệu Tung Nham trả lời qua loa mấy câu, bữa tối thì ăn cho có rồi về phòng nằm.
Hôm nay cả lũ mời vị Mai đại lang kia đến phường nhạc, cậu nhóc mất kiềm chế lỡ mồm nói mấy câu từ không hay khiến tình cảnh lúc đó rất xấu. Người khác trách cậu nhóc thì thôi nhưng sau đó Trinh tỷ quay trở lại, còn gọi mình cậu nhóc sang một góc rồi nói ngày mai phải đi xin lỗi Mai đại lang.
Triệu Tung Nham rất kính phục Trinh tỷ, nhưng bảo đi xin lỗi thì cậu nhóc bất mãn vô cùng. Vốn dĩ Triệu Tung Nham đã không thích vị Mai đại lang đó, bây giờ thấy Trinh tỷ bảo vệ cậu ta như vậy càng khiến cậu nhóc ghét Mai Trục Vũ hơn. Lần này Trinh tỷ, người luôn đồng hành cùng bọn nhóc có lẽ thực sự bị nam nhân cướp đi mất rồi, cảm giác này vô cùng tệ.
Không giống như Mai Tứ với Thôi Cửu, từ nhỏ đã chạy theo sau Võ Trinh, Triệu Tung Nham sống với cha mẹ ở Tuần Châu từ nhỏ, năm mười ba tuổi mới trở về Trường An và gặp Võ Trinh. Bởi vì yếu đuối nhiều bệnh từ khi còn nhỏ nên tính tình rất xấu, lúc cậu nhóc mới đến Trường An đã phải chịu nhiều khổ, rất nhiều lần bị người khác bắt nạt.
Sau này gặp được Võ Trinh, tuy cô là nữ tử nhưng không hề nhút nhát như hầu hết những nữ tử mà Triệu Tung Nham từng gặp trước đây, Võ Trinh thích làm những gì cô muốn, không thèm quan tâm đến ánh mắt của người khác, Triệu Tung Nham ngưỡng mộ sự tự do và tuỳ ý đó.
Sau đó nữa thì Võ Trinh dẫn cậu nhóc đi chơi cùng, dạy cậu nhóc cưỡi ngựa săn bắn, dạy cậu nhóc đánh bóng, dẫn theo một đám nhóc đi khắp mọi nơi, cứ thế căn bệnh của cậu nhóc dần dần tốt lên nhiều.
Từ lâu Triệu Tung Nham đã coi Trinh tỷ như tỷ tỷ ruột của mình, cậu nhóc không hiểu tại sao ai cũng dễ dàng chấp nhận việc Trinh tỷ sẽ gả đi. Cậu nhóc không thể chấp nhận được, chỉ muốn cứ như này mãi mãi.
Tuy nhiên, dù trong lòng cậu nhóc có cảm thấy miễn cưỡng và ghét bỏ đến nhường nào thì vẫn phải cúi đầu trước câu nói của Trinh tỷ.
Trinh tỷ nói: "Đi xin lỗi Mai đại lang đi, nếu không ta sẽ rất đau đầu đó."
Triệu Tung Nham nhìn vẻ mặt của Trinh tỷ bỗng nhận ra rằng hình như Trinh tỷ rất thích Mai đại lang, bởi vì trước đây cô từng có đến mấy vị hôn phu nhưng chưa bao giờ có hứng thú với họ cả, bây giờ thì không giống vậy.
Từ lúc Triệu Tung Nham phát hiện ra điều đó thì tâm trạng chán nản suy sụp cả đêm không cách nào giải toả được nên hôm sau đã dắt ngựa ra ngoài từ buổi trưa, Triệu Tung Nham do dự lang thang mấy nơi gần hoàng thành.
Mai đại lang làm ở hình bộ, hôm nay cậu phải làm việc ở quan thự đến chiều mới xong việc. Triệu Tung Nham đợi ở dây vì để xin lỗi Mai đại lang.
Cuối cùng cũng đợi được người đó đi ra nhưng Triệu Tung Nham không muốn tiến đến, tâm trạng không vui đi theo sau Mai Trục Vũ, nghĩ rằng có thể trì hoãn được một lúc. Thật không ngờ là đã xảy ra chuyện sau chuyến đi này.
Ngay khi Mai Trục Vũ đi ngang qua thành đông thì Triệu Tung Nham nhìn thấy Lữ Trí. Hồi đó tên Lữ Trí này có hôn sự với Trinh tỷ, sau này hai người họ đánh nhau vì Hộc Châu nương tử, tất cả những người đi theo Trinh tỷ đều chán ghét Lữ lang quân, người luôn gây rắc rối cho Trinh tỷ.
Triệu Tung Nham tận mắt nhìn thấy Lữ Trí mang theo hai nô bộc cao lớn vạm vỡ đi theo Mai Trục Vũ với ý định xấu. Sau đó, lúc đi ngang qua một con hẻm vắng người thì Lữ Trí trốn sang một góc, để hai tên nô bộc kia tiến đến chặn Mai Trục Vũ vào con hẻm.
Triệu Tung Nham, người đi theo từ xa chứng kiến cảnh tượng đó thì lập tức hiểu rằng Lữ Trí chắc chắn đến để trả thù. Tên khốn nạn này đã bị Trinh tỷ đánh bại nhiều lần trong mấy năm gần đây, chưa bao giờ được lợi, bây giờ hắn nhận ra không thể đánh bại Trinh tỷ nên muốn trút giận lên người của Trinh tỷ.
"Đáng ghét !" Triệu Tung Nham không thích Mai đại lang nhưng dù sao cũng là người của Trinh tỷ, sao có thể bị tên chó chết Lữ Trí bắt nạt chứ ! Triệu Tung Nham không thèm suy nghĩ đã chạy về phía con hẻm. Cậu nhóc vốn tưởng với bộ dạng tấm chiếu mới của Mai đại lang thì chắc chắn sẽ bị hai tên kia ấn xuống đất đánh.
Không ngờ mới chạy tới đầu hẻm thì bàng hoàng phát hiện Mai đại lang trong tưởng tượng phải nằm dưới đất khóc than lại đang lành lạnh đứng im. Ngược lại thì hai tên nô bộc cao to kia, một tên đã ngã xuống, một tên bị Mai đại lang nắm gáy áp vào tường.
Triệu Tung Nham nhìn thấy rõ ràng gương mặt Mai đại lang toàn là máu khi vị lang quân ngày nào cũng mang vẻ mặt không vui lạnh nhạt đó quay lại nhìn cậu nhóc.
Triệu Tung Nham vươn tay dựa vào tường, trong đầu hiên lên một ý nghĩ 'Mai đại lang giết người ở chỗ này sao ? Ngộ nhỡ bị phát hiện thì bị bắt là cái chắc, nếu bị bắt thì sao giải thích được với Trinh tỷ đây, không được, mình phải nhanh chóng giúp Mai đại lang tiêu huỷ thi thể, xoá dấu vết.'
Nhận xét
Đăng nhận xét