Chương 10 : Ngỗng trời ~

Khi Võ Trinh nói muốn đi săn ngỗng trời, tất nhiên những người còn lại hưởng ứng nhiệt tình. Người nào về nhà đó đổi ngựa, cầm theo cung tên và dao, còn mang theo chó săn chim ưng đã được huấn luyện, rầm rộ đi ra khỏi thành.

Tuy nhóm người bọn họ đều là con cháu quý tộc ăn chơi trác táng, không học vấn không tài nghệ nhưng không hẳn là không biết cái gì hết, ít nhất ai cũng biết cưỡi ngựa đi săn, đánh mã cầu* cực kỳ giỏi. Giống như Mai Tứ giỏi vẽ tranh, Thôi Cửu giỏi đàn Cầm, Tạ Thập Nhị giỏi múa kiếm, Tôn nương tử biết chế tạo hương thơm, còn có hai người khác bắn cung cực kỳ điêu luyện. 

(*mã cầu: môn pô-lo, hay còn gọi là cưỡi ngựa đánh bóng)

Bọn họ sinh ra từ vạch đích, tiếp xúc với rất nhiều thứ, mấy việc như giữ thể diện này thì ai cũng biết, rất ít người là không biết một cái gì cả. Ngay cả Lữ lang quân, người thường xuyên đối đầu với Võ Trinh vì Hộc Châu cũng viết ra được một bài thơ hay.

Nhóm người tập hợp ở cổng thành, Võ Trinh mặc một chiếc áo choàng màu xanh lam đậm, tóc không búi cao như kiểu tóc búi cho nữ tử mà được buộc lại bằng sợi băng đen, ăn mặc như một người con trai, nhìn qua thì đúng là một lang quân tuấn tú. Hành trang của cô đơn giản, chỉ mang theo một cây cung tên, trên lưng ngựa treo hai bao đựng tên. Võ Trinh nhìn những người khác mang theo chó săn và chim ưng thì khoé miệng nhếch lên, "Hôm nay chúng ta đi săn ngỗng trời, không phải đi săn ở trong núi, các ngươi mang theo đống đồ chơi này đi hóng gió à ?"

Vốn dĩ mấy lang quân này muốn thể hiện sự oai phong của mình, nhưng khi nghe Võ Trinh nói như vậy thì chỉ biết xấu hổ sờ mũi cười ngượng, đồng thời kêu mấy tên nô bộc đi theo mang chim ưng cùng chó săn về nhà. Trì hoãn một lúc thì nhóm người cũng đi ra khỏi thành, Võ Trinh cưỡi ngựa dẫn đầu chạy phía trước, hơn chục con ngực rớt ở phía sau đều cách cô tận ba bốn mét(?). Cứ như vậy nhóm người phi nước đại đến một hồ nước lớn dưới chân núi Nam Sơn, Võ Trinh giảm tốc độ, những người khác đuổi theo cô thở hổn hển.

"Trinh tỷ, mùa này khó mà có ngỗng trời, chỗ này thực sự có ngỗng trời sao ?" Một vị lang quân lau mồ hôi trên đầu hỏi.

Võ Trinh liếc nhìn sóng nước nhấp nhô bên hồ, đột nhiên nhếch miệng nói: "Ta hỏi mấy người nông dân gần đó rồi, bọn họ nói gần đây nhìn thấy mấy con ngỗng trời ở chỗ này."

"Ồ, nhưng mà đang yên lành tự nhiên Trinh tỷ lại muốn đi săn ngỗng vậy. "

"Chắc là Trinh tỷ muốn ăn thứ đó." 

Nhóm người vừa trò chuyện vừa đi tìm kiếm dấu vết của mấy con ngỗng trời.

"Trinh tỷ thường xuyên nổi hứng bớt chợt, muốn làm gì thì làm cái đó, bọn ngươi sao mà đoán được."

"Xí, tụi này đoán không được, chắc Mai Tứ ngươi đoán được chắc."

"Nói không chừng....nói không chừng là đi cầu thân đó." Mai Tứ nói đùa, mọi người nghe xong đều bật cười.

Võ Trinh: "....."

Cô không để ý đến mấy tên đàn em đang đùa giỡn phía sau mà tự đi tìm kiếm dấu vết của ngỗng trời. Càng đi sâu vào trong bãi cỏ cao đến đầu gối, cô ngửi thấy mùi cỏ tươi mát, chiều hôm qua cô cũng ngửi thấy mùi này trên người Mai đại lang, xem ra quả thực hôm qua cậu đã săn ngỗng trời ở đây.

"A! Ở kia !" Tôn nương tử có thị lực tốt, nàng nhìn thấy trên trời có dấu vết của ngỗng trời thì lập tức hét lên, đang nói bỗng nàng nghe thấy một âm thanh trong không trung, tiếp đó chỉ nghe thấy tiếng ngỗng trời kêu lên rồi rơi xuống.

Đương nhiên mũi tên này là do Võ Trinh bắn rồi, phản ứng của cô nhanh hơn bất kỳ ai. Cô cũng là người bắn cung thành thao nhất, mũi tên mà cô bắn ra nhanh đến nỗi người khác còn chưa kịp phản ứng gì.

Mũi tên xuyên qua cánh của con ngỗng trời nên nó chưa chết mà chỉ kêu gào thảm thiết rồi rơi xuống đám cỏ. Võ Trinh xuống ngựa, đi vào bãi cỏ để buộc ngỗng, cô nhìn rồi lại nhìn cảm thấy không hài lòng lắm.

Bọn Mai Tứ tụ tập xung quanh, có người hưng phấn đề nghị: "Tí nữa chúng ta tìm một quán rượu rồi bảo họ nướng con ngỗng này, phết nước sốt lên rồi cùng nhau ăn. Tuy hơi gầy nhưng mà tươi ngon."

Đầu của Võ Trinh còn không thèm ngẩng lên: "Muốn ăn tự mình săn, con này ta dùng cho việc khác."

Mai Tứ cười lớn: "Trinh tỷ, chả nhẽ tỷ thực sự cầm con ngỗng trời này đi cần thân đó chứ ha ha ha~"

Võ Trinh liếc nhìn Mai Tứ, nghĩ thầm nếu ngươi biết ta định tặng con ngỗng trời này cho ai, phỏng chừng cười không nổi đâu.

Có Võ Trinh ở phía trước, những người khác cũng xoa xoa tay chuẩn bị săn vài con ngỗng trời. Một buổi chiều cứ thế trôi qua, mặc dù trên thân ngựa của mọi người đều là vài con chim hoang cùng thỏ hoang nhưng không ai săn được một con ngỗng trời nào, chỉ có trên thân ngựa của Võ Trinh là có bảy con ngỗng trời to buộc thành một chùm.

Đành chịu thôi, chỉ cần Võ Trinh ra tay thì bọn họ chắc chắn không giành nổi, lần nào cũng là bọn họ tìm thấy dấu vết của ngỗng trời, cung còn chưa lên dây thì mũi tên của Võ Trinh đã được bắn ra, một phát trúng đích làm bọn họ không có khoảng trống mà bắn.

"Được rồi, cũng không sớm nữa, đi về thôi." Võ Trinh cưỡi ngựa phía trước còn những người khác theo sau.

Trên đường đi, Thôi Cửu cứ nhìn chằm chằm mấy con ngỗng trời của cô, kìm nén cho đến khi vào thành thì cũng không nhịn nổi mà hỏi: "Trinh tỷ, tỷ cần nhiều ngỗng trời để làm gì, nếu không cho bọn ta hai con mang đi nướng ăn đi."

Thực ra bọn họ cũng không muốn ăn ngỗng trời lắm, dù gì thứ này không phải mỹ vị, nhưng mục đính là đi săn ngỗng trời mà chả săn được con nào, khó tránh việc thất vọng nên cũng muốn bắt được một con.

Võ Trinh đáp: "Không được."

Mọi người nghe thấy cô từ chối thì thấy kỳ lạ, Bình thường Trinh tỷ của bọn họ rất hào phóng, theo lý mà nói thì cô cũng không keo kiệt đến mức không cho bọn họ mấy con ngỗng trời bé bé này, nhưng sự thật là cô đã từ chối hai lần rồi. Việc này làm bọn họ vô cùng tò mò, rốt cuộc Trinh tỷ dùng mấy con ngỗng trời cho việc đặc biệt gì vậy ?

Đi đến gần thành đông thì Võ Trinh tách khỏi nhóm người bọn họ, vốn dĩ nhóm thiếu niên này ai về nhà người nấy, nhưng rồi lại nhìn nhau một lúc tò mò lặng lẽ đi theo Võ Trinh. Bọn họ thực sự tò mò việc Võ Trinh muốn làm là việc gì.

Nhóm thiếu niên cứ cẩn thận đi theo sau Võ Trinh cả một quãng đường, và mọi người phát hiện cô không về phường Đại Ninh mà thay vào đó đi về phía phường Trường Lạc.

"Phường Trường Lạc ? Phường Trường Lạc có phường nhạc kỹ quán nổi tiếng sao ?"

"Theo ta biết thì ở đây còn chả có quán rượu nào có món ngon cả."

"Chả nhẽ Trinh tỷ đến đây thăm bạn ?"

"Chưa từng nghe nói có lang quân hay nương tử sống ở phường Trường Lạc này cả."

Nhóm thiếu niên nhớ lại những người bạn mà bọn họ quen biết, hình như thật sự không có ai sống ở đây, mọi người càng lúc càng tò mò ngoại trừ Mai Tứ, cậu nhóc nhìn Võ Trinh đi về phía căn nhà quen thuộc, vẻ mặt càng lúc càng thêm kỳ lạ.

Thôi Cửu nhận ra sắc mặt của cậu nhóc có gì đó không đúng, dùng cánh tay chọc chọc cậu nhóc: "Này, ngươi làm sao đấy, vẻ mặt như đang nhịn tiểu vậy."

Tôn nương tử, một trong hai nữ nhân duy nhất trong nhóm nhạy bén nhận ra được điều bất thường, nghi ngờ nhìn Mai Tứ, "Không đúng nha Mai Tứ, ngươi mau nói, có phải ngươi biết căn nhà nơi Trinh tỷ đi đến là của ai đúng không ?"

Mai Tứ nhìn Võ Trinh đi đến căn nhà đó, tức khắc vẻ mặt trở nên sượng trân, cậu nhóc bị nhóm bạn vây quanh, đối mặt với những cặp mắt đang khao khát được biết sự thật thì cũng chịu thành thật trả lời: "Đó là nhà của anh họ ta."

Mọi người ai nấy im phăng phắc rồi lại nhìn nhau với vẻ mặt mờ mịt: "Hả ? Anh họ ngươi, là ai cơ ?"

Đây là lần đầu tiên Võ Trinh bước vào nhà của Mai Trục Vũ bằng cổng chính, Mai đại lang vẫn chưa tan làm nên không có nhà, trong nhà chỉ có một lão nô. Ông lão không biết cô nên mở cửa với vẻ mặt khó hiểu, đến khi Võ Trinh nói rõ thân phận thì ông lão mới mỉm cười và nhiệt tình mời cô vào nhà.

Vì Mai Trục Vũ không có nhà nên cô không ở lại lâu, sau khi gỡ hết mấy con ngỗng trời rồi đặt xuống chúng xuống đất xong, cô mượn giấy bút để lại lời nhắn rồi rời đi.

Đến khi Mai Trục Vũ trở về thì lão nô chạy tới đón cậu cùng gương mặt vui vẻ: "Đại lang, vừa rồi nhị nương tử nhà họ Võ có đến đây."

Mai Trục Vũ: "...Đã rời đi rồi sao ?"

"Đúng vậy, cô ấy mang đồ đến rồi rời đi. " Lão nô đưa cho cậu hai tờ giấy: "Nhưng có để lại lời nhắn cho đại lang."

Mai Trục Vũ đứng trước lồng ngỗng, mở hai tờ giấy ra, nét chữ trên đó nguệch ngoạc bay bổng, lưu loát phong phú.

'Có qua có lại' Bốn chữ ở dòng đầu tiên này làm Mai Trục Vũ không nói lên lời. Chưa tùng có kiểu có qua có lại như này, đích thân cậu đi săn ngỗng trời rồi mang đến trước cửa nhà là cầu thân nạp thái, là thành ý của cậu cũng là quy củ, nhưng chưa từng có bên đằng gái đem tặng lại ngỗng trời cho bên đằng trai.

Bọn họ mới qua nghi lễ đầu tiên trong sáu nghi lễ là nạp thái*, sau đó mới là vấn danh*, nạp cát*, nạp chinh*, thỉnh kỳ*, mỗi nghi lễ là một lần cậu phải săn ngỗng trời rồi đem đến phủ Dự Quốc Công, bây giờ thì....

(*nạp thái: nghi lễ đầu tiên, bà mối dẫn nhà trai sang thăm nhà gái với mục đích xem tướng của cô dâu cũng như gia cảnh của nhà gái.

*vấn danh: nghi lễ thứ hai, nhà trai mang lễ vật sang nhà gái ngỏ ý hỏi thông tin về ngày tháng năm sinh của cô dâu, sau đó sẽ về xem tuổi.

*nạp cát: nghi lễ thứ ba, sau khi nhà trai thấy hợp tuổi sẽ chọn ngày tốt để cưới và báo tin cho nhà gái biết.

*nạp chinh: nghi lễ thứ tư nhà trai mang sính lễ sang nhà gái.

*thỉnh kỳ: hỏi ngày, nghi lễ thứ năm nhà trai xác định ngày cưới, viết năm sinh tuổi tác của cô dâu chú rể lên giấy đỏ, bà mối sẽ đem tờ giấy này đến nhà gái để bàn bạc ngày cưới với người lớn trong nhà.)

Ý của lời nhắn trong thư mà Võ Trinh để lại cho cậu là hãy để dành những con ngỗng trời này cho những dịp khác, để cậu đỡ phải đi săn ngỗng nữa, còn những con ngỗng thừa lại thì nấu lên ăn.

Mai Trục Vũ đứng im một lúc lâu rồi khẽ thở dài, gấp tờ giấy lại xong thì nhìn chằm chằm vào mấy con ngỗng trời, chọn ra một con bị thương nặng nhất đưa cho lão nô đứng bên cạnh.

Lão nô: "Đại lang, đây là.. ?"

Mai Trục Vũ: "Nấu lên ăn."

Dù Mai Trục Vũ có nghĩ gì thì đây quả thực cũng là ý tốt của Võ Trinh. Thứ nhất, cô cho rằng tiểu lang quân là một thư sinh nho nhã yếu ớt, không cần thiết lần nào cũng phải đi săn ngỗng. Với cô thì săn mấy con ngỗng trời này dễ như trở bàn tay, nhưng với người bình thường thì có tính thử thách cao, tiểu lang quân là người tri thức, nhìn có vẻ không giỏi bắn cung nên chắc cũng không dễ dàng gì.

Hai là cô không cảm nhận được hơi thở của bất hoá cốt ở trong thành, Võ Trinh nghi ngờ thứ đó đang ẩn náu bên ngoài thành. Trước đó tiểu lang quân luôn mang theo bất hoá cốt bên mình, chắc chắn đã bị hơi thở của nó ám một chút lên người, nếu bị bất hoá thi nhắm đến thì sẽ rất nguy hiểm, vì vậy cô mới nhanh chóng đi săn ngỗng rồi đem đến cho cậu, để Mai đại lang đỡ vất vả cũng như tránh được nguy hiểm lúc cậu ra khỏi thành.

Đêm đến, Võ Trinh đi đến Nhạn lầu ở Thành Quỷ, Hộc Châu và Thần Côn đã có mặt ở đó.

"Đêm nay tiếp tục đi tìm kiếm bất hoá cốt, tốt nhất là nhanh chóng tìm cho hết thứ đó rồi ép bất hoá thi ra và xử lý." Võ Trinh nói. Cô thực sự chán ghét cái thứ bất hoá thi này, một khi đã trốn thì rất khó tìm, lại còn hiếm khi chủ động hiện thân.

Hôm nay Thần Côn biến thành một ông lão râu trắng, nghe cô nói thì tò mò hỏi: "Lần này sao Miêu Công lại lo lắng đến vậy, mới có mấy ngày thôi, sẽ không có chuyện gì xảy ra sớm vậy đâu."

Võ Trinh: "Giải quyết nhanh thì ta cũng yên tâm hơn."

Nói xong, cô nhìn thấy bên phải Nhạn lầu có ánh sáng, "Ồ, đêm nay rắn nhỏ cũng tới. Các ngươi đi trước, ta đi hỏi rắn nhỏ xem nàng có tin tức gì về bất hoá thi không."

Nhạn lầu được thắp sáng rực, Thành Yêu thì vô cùng náo nhiệt, nhưng màn đêm ở Trường An của những người bình thường lại rất yên tĩnh. Tuy nhiên, trong thế giới ban đêm yên bình này cũng có những góc không yên bình cho lắm.

Trong con hẻm tối tăm nằm ở phía đông nam của phường Tấn Xương, một bóng người đang hoảng hốt chạy thục mạng, vốn dĩ nó đang ở hình dạng con người nhưng bị thương, một vết thương dài trên ngực là do bị một lưỡi kiếm sắc nhọn chém, miệng vết thương đang không ngừng tràn ra chất bùn đen sì. Mỗi bước đi làm cơ thể nó vặn vẹo, cuối cùng hoàn toàn thoát khỏi hình dạng con người rồi bắt đầu bò nhúc nhích trên mặt đất.

Tất cả các sinh vật trên thế gian này đều sợ chết, cho dù là bất hoá thi hại vô số người hay là những thứ đã chết rồi.

Bất hoá thi đang chạy trốn trong con hẻm tối tắm, nó cực kỳ muốn thoát khỏi kẻ truy đuổi thầm lặng ở phía sau kia, tuy nhiên cho dù vùng vẫy thế nào thì người truy đuổi nó càng lúc càng tiến gần hơn.

Cuối cùng bóng dáng cao gầy đứng trước bất hoá thi, chặn hoàn toàn đường đi của nó. 
Người này đứng quay lưng với ánh trăng, bóng dài hắt lên trên bức tường loang lộ màu xanh rêu, trong tay cậu cầm một thanh kiếm gỗ đào nặng trĩu. Có lẽ vì quá gầy nên gò má sắc bén được phủ một lớp ánh trăng của cậu khiến cậu toát lên vẻ lạnh lùng thờ ơ, tràn đầy sắt khí.

Nam tử cao gầy đẩy bất hoá thi đến bước đường cùng này chính là Mai Trục Vũ, tiểu lang quân yếu đuối trong mắt Võ Trinh.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên